Warning: session_start() [function.session-start]: open(/tmp/sess_dmpis9p2f73c6bj0oheael1b20, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/bichkhe/public_html/home.php on line 1
TRANG THƠ BÍCH KHÊ - NƠI GẶP GỠ CỦA NHỮNG NGƯỜI YÊU THƠ BÍCH KHÊ

          DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
NHÀ THƠ NẰM ĐỖ TRỌNG KHƠI ĐÃ CÓ CON

Bố nằm đây cho con đứng thẳng
Từ Thái Bình rồi ôm trọn hành tinh

Điện thoại của Đỗ Trọng Khơi :01662368098

Đỗ Trọng Khơi và Kim Oanh ngày cưới 14.6.2009

Chàng thi sĩ tuổi 50 vẫn là… trai tân
Cách đây gần mười năm, tôi từng cất công tìm về vùng quê lúa, thực hiện bài phóng sự về Nhà văn viết đứng, nhà thơ viết nằm. “Nhà văn viết đứng” là Trần Văn Thước, còn “Nhà thơ viết nằm” là Đỗ Trọng Khơi. Họ rất đặc biệt, bởi đều là những người khuyết tật, vượt lên số phận và trở thành tác giả văn học. Hai bài viết sau khi đăng báo, xôn xao dư luận, đã được chọn đưa vào tập chuyện làng văn nghệ và chân dung văn nghệ sĩ mang tên Đa tài và đa tình (NXB Hội Nhà văn, 2005)…
Từ ngày Đỗ Trọng Khơi chuyển về sống tại Thái Bình, ngôi nhà số 10, ngõ 329, đường Nguyễn Trãi, phường Phú Khánh, khách văn có điều kiện đến thăm anh ngày càng nhiều hơn. Anh vẫn viết đều đặn, được in cũng nhiều. Ngoài một tập truyện ngắn và 10 tập thơ, ước khoảng 500 bài, đã in thành tập (chưa kể hàng trăm bài bình thơ in trên các báo), Đỗ Trọng Khơi vẫn còn đúng 1.000 bài thơ chưa in. Thật là một sự lao động và sức sáng tạo ghê gớm! Khơi không giấu diếm ý định xuất bản một tập thơ mới, lấy tựa đề là Thơ nghìn bài. Bản thảo đã được anh hoàn thành, sắp xếp thành từng phần. Công việc có vẻ đang rất thuận lợi, vì Khơi đã sắm được máy vi tính, lại còn lập cả trang blog, chỉ riêng vấn đề gia đình, hạnh phúc riêng tư là chưa trọn vẹn.
Chuyện hạnh phúc của Khơi từ lâu đã trở thành mối quan tâm chung của bạn bè và người yêu thơ anh. Với người mẹ già của Khơi, thì đó là niềm khao khát. Bởi Khơi là người con trai duy nhất của bà cụ, trước khi chồng hy sinh tại mặt trận phía Nam. Mong ước từ bao năm nay của bà cụ là làm sao để có con dâu và có cháu nội.
Cách đây vài năm, người ta kháo nhau rằng Khơi đã có người yêu, đó là một cô giáo quê ở Vũ Lăng (Tiền Hải), cùng xã với Trần Văn Thước… người thân và bạn bè anh ai cũng mừng. Nhưng rồi trước sự cản ngăn quyết liệt của gia đình, cô gái kia đã không vượt qua nổi…

Mấy năm gần đây Đỗ Trọng Khơi rất thích nghiên cứu tử vi. Tự xem cho mình, Khơi bảo: cái “số” của anh trời “bắt thọ” đến năm 70 tuổi. Năm nay Khơi mới tròn năm mươi (tính theo tuổi ta), như vậy anh còn phải “ngụ” trên giường… hai mươi năm nữa! Cũng có nghĩa là cuộc đời còn phải cưu mang Khơi từng ấy năm. Ai sẽ giúp anh, khi người mẹ già rồi sẽ khuất núi?

Cô thủ thư tỉnh Bạc Liêu và mối tình qua trang sách
Một ngày giữa năm 2006, Đỗ Trọng Khơi nhận được một lá thư lạ, phong bì dán tem và đóng dấu bưu điện của một tỉnh miền Nam xa xôi… Đó là thư “làm quen” của một cô gái, có nét chữ mềm mại và nắn nót. Cô tự giới thiệu mình tên là Đỗ Kim Oanh, hiện đang làm thủ thư của Thư viện tỉnh Bạc Liêu. Tình cờ, cô được đọc trong cuốn sách Đa tài và đa tình của tác giả Đặng Vương Hưng, có bài viết “Nhà thơ Đỗ Trọng Khơi, 25 năm nằm cất tiếng gọi đời” khiến cô khâm phục, cảm động, không cầm được nước mắt. Cô đắn đo mãi mới dám viết thư cho anh, với mong muốn được làm quen, kết bạn để chia sẻ và đồng cảm.
Đỗ Trọng Khơi quyết định viết thư trả lời cô thủ thư Kim Oanh. Nội dung chỉ đơn giản là cảm ơn sự quan tâm của cô. Mời cô nếu có dịp ra miền Bắc thì ghé qua Thái Bình mến khách thăm nhau… Cuối thư, anh không quên cho cô gái số điện thoại di động của mình: 01693276294.
Một buổi tối, Khơi bất ngờ nhận được tin nhắn từ một số máy lạ 01216504717: “Em là Oanh ở Bạc Liêu đây. Em muốn được anh coi là bạn, thỉnh thoảng mình tâm sự cho đỡ buồn“. Dĩ nhiên là Khơi đồng ý.
Vậy là từ đó, họ thường xuyên nhắn tin cho nhau. Đôi khi còn trực tiếp nói chuyện điện thoại. Oanh không hề giấu diếm khi cho Khơi biết cô sinh năm 1970, quê ở Ý Yên (Nam Định) đã có một đời chồng và một con gái. Cuộc đời Oanh cũng gặp đầy trắc trở, gian nan, vợ chồng cô đã ly hôn từ khi con gái mới chào đời, năm nay cô bé đã học hết lớp 8. Oanh vốn là cô giáo mầm non, sau mối tình đầu đầy éo le, chuyện gia đình đổ vỡ, qua một người bà con cô xin vào Bạc Liêu học lớp Trung cấp thư viện, rồi về làm thủ thư ở thư viện tỉnh. Tuy Oanh chưa biết sáng tác nhưng cô rất yêu sách, yêu đến say mê và đọc say mê. Từ yêu quý sách rồi đã yêu luôn cả người viết ra chúng…
Một lần, nhân việc Oanh hỏi ý kiến Khơi chuyện nghề nghiệp và học hành của hai mẹ con; Khơi bảo anh biết tử vi, hãy cho anh chính xác ngày sinh tháng đẻ, anh sẽ coi giúp. Sau này, Khơi thú nhận rằng anh kinh ngạc vì thấy số tử vi của Oanh chính là người phụ nữ anh cần tìm bấy lâu nay. “Cung Phu của cô ấy nói rất rõ: Phải lấy người đàn ông đứng tuổi sau khi trải qua một hai lần lỡ dở và đi làm ăn xa”.
Thế rồi Oanh tìm ra Thái Bình với Khơi… Họ rưng rưng cảm động cầm tay, nhìn nhau bằng xương bằng thịt. Oanh bảo: “Em đã đồng ý ra với anh, thì có nghĩa là em đã chấp nhận tất cả, dù cuộc sống có khó khăn vất vả đến mấy. Nhưng em muốn anh phải công khai với họ hàng và xóm làng chuyện của chúng mình“. Khơi không có lý do gì để từ chối yêu cầu chính đáng đó.

Cả làng văn chúc mừng cho đám cưới
Trước ngày chính thức tổ chức lễ cưới, bạn bè Khơi mới nghe tin đã tìm đến chúc mừng rất đông. Gặp ai, anh cũng không giấu diếm khoe căn phòng hạnh phúc, trang nội thất đáng giá hàng chục triệu đồng của mình: “Đó là quà tặng của con gái nuôi biếu tôi“. Thì ra mấy tháng trước, vì quá thèm một tiếng gọi “cha”, nhà thơ Đỗ Trọng Khơi đã quyết định nhận Phương Anh, một nữ sinh viên chuyên tu dược, Trường Đại học Y khoa Thái Bình làm con nuôi. Gọi là “con nuôi”, nhưng thực ra Phương Anh đã ngoài 30 tuổi, có chồng và 2 con lớn, Khơi cũng chưa nuôi cô được ngày nào. Khi biết “bố nuôi” chuẩn bị lấy vợ, Phương Anh đã bàn với gia đình, quyết định mua tặng “Bố Khơi và mẹ Oanh” giường cưới, gối cưới, ti vi, đèn ngủ, tủ trang điểm… nghĩa là toàn bộ nội thất trang bị cho căn “phòng hạnh phúc”. Mà không phải một nơi, cô sắm cho đủ trang bị cho 2 căn phòng như thế: Một ở làng Trần Xá, quê Khơi, và một ở thành phố Thái Bình. Nghĩa là vợ chồng Khơi về đâu cũng có chỗ ngủ đàng hoàng và cũng có thể hưởng “tuần trăng mật” với đầy đủ tiện nghi gia đình.
Nhà thơ Đỗ Trọng Khơi còn cho biết: chính chị Đỗ Kim Oanh đã nhiều lần giục anh điện thoại cho người viết bài này: “Anh nhớ mời anh Đặng Vương Hưng về dự đám cưới chia vui với chúng mình. Phải coi anh ấy như một “ông mối”, vì không có cuốn sách Đa tài và đa tình thì làm sao có hạnh phúc ấy!”.
Bởi thế, người viết bài này đã có mặt tại làng Trần Xá, xã Văn Cẩm, huyện Hưng Hà (Thái Bình) quê của Khơi vào sáng ngày 14/6 để chứng kiến và chia vui cùng vợ chồng anh. Ngồi trên xe từ Hà Nội về Thái Bình, tôi liên tục nhận được điện thoại, tin nhắn của bạn thơ, nhờ chuyển lời chúc mừng. Nhà văn Văn Chinh (website Hội Nhà văn Việt Nam) đã có kế hoạch đi dự đám cưới, nhưng rồi trục trặc xe cộ nên anh đã: “Nhờ Hưng làm giúp cái phong bì 300 ngàn”. Nhà thơ Trương Nam Hương từ TP.HCM điện ra gửi tặng vợ chồng nhà thơ Đỗ Trọng Khơi một lẵng hoa, kèm 4 câu thơ định in vào băng vải chúc mừng mà không kịp, anh đành nhắn tin qua điện thoại: “Chúc mừng Khơi cưới vợ/ Tình trăm năm vuông tròn/ Yêu thương là bến đỗ/ Thơ động phòng tân hôn…”.
Đã lâu lắm, làng Trần Xá quê nhà thơ Đỗ Trọng Khơi mới lại có nhiều khách lạ từ xa kéo về đến thế. Hầu hết các anh em văn nghệ sĩ Thái Bình đều có mặt để chia vui với Khơi. Các nhà văn, nhà thơ gốc Thái Bình từ Hà Nội và nhiều tỉnh xa cũng về: Nguyễn Anh Nông, Bùi Thanh Minh, Kim Chuông, Bùi Hoàng Tám… Đỗ Trọng Khơi bảo có rất nhiều người anh “không dám mời” cưới, nhưng nghe tin, anh em vẫn về, thật quá bất ngờ và cảm động.
Chiếc sân trước cửa nhà Khơi được dựng rạp, che phông từ hôm trước. Hôn lễ được tiến hành từ 10 giờ sáng. Chú rể mặc áo sơ mi trắng, ngồi trên xe lăn, cô dâu mặc áo dài màu vàng nhạt. Khách ngồi chật kín cả mấy dãy bàn, thiếu ghế, nhiều người phải đứng xung quanh…
Khi được giới thiệu phát biểu, sau khi nhắc lại vài kỷ niệm với Đỗ Trọng Khơi, nhất là chuyện qua một bài viết mà vô tình mà trở thành “ông mối”, tôi đã thay mặt bạn đọc yêu thơ của lucbat.com tặng cô dâu chú rể một bó hoa tươi thắm và một triệu đồng.
Rồi những mâm cỗ cưới được bê ra… “Chuyện bếp núc cỗ bàn” cũng nhiều điều thú vị: Lúc đầu, Khơi chỉ định làm 10 mâm cơm, mời bạn bè thân thiết. Sau khi đã quyết định cưới công khai, thì bàn ra tính vào, cuối cùng cả nhà quyết định phải “dự trù thêm” làm đủ 50 mâm cho cả khách ở xa về. Nhưng hóa ra số cỗ thiếu to, phải thêm cả chục mâm vẫn cứ thiếu. Rồi ai đến sau thì ngồi ghép vào mâm người đến trước. Ai cũng vui và cảm động.

 

(Theo Thể thao & Văn hóa)

 

Các bài khác:
· TRẦN ĐĂNG KHOA-TỪ GÓC SÂN ĐẾN KHOẢNG TRỜI
· MỘT VÀI CẢM NHẬN VỀ TRƯỜNG CA
· MỘT VÀI SUY NGHĨ VỀ THỂ KÝ
· 'MỘT LẦN RU NGOẠI'-KỈ NIỆM NGỌT NGÀO NGÀY XƯA CỦA TÔI
· MARIAN TKACHO VÀ NGUYỄN TUÂN
· 1 ĐOẠN TỰ BẠCH MỚI TÌM THẤY CỦA PHAN KHÔI
· VỀ CUỘC TRAO ĐỔI GIỮA TRẦN ĐÌNH SỬ VÀ ĐỖ LAI THÚY
· NGUYỄN TUÂN – TRÁI NÚI CAO XANH
· HÃY TÔN TRỌNG VÀ TỰ HÀO VỚI DANH HIỆU "NHÀ VĂN VIỆT NAM"
· SUY NGHĨ VỀ NGUYỄN MINH CHÂU, HOÀNG NGỌC HIẾN VÀ...
· THIẾU PHẢN BIỆN SẼ DẪN ĐẾN SUY ĐỒI
· JIJI - DẤU ẤN CỦA VĂN CHƯƠNG PHÍ LÝ
· VĂN CHƯƠNG TRẺ CẦN ĐƯỢC GHI NHẬN
· GIANG HỒ HOÀN LƯƠNG BẰNG THƠ CA
· THÔNG ĐIỆP VỀ CÁI ĐẸP VÀ TỰ DO
· VÕ VĂN TRỰC VỚI NHỮNG CÂU THƠ CHÁY ĐẾN TẬN CÙNG BUỒN VUI
· MÃ GIANG LÂN - BỀN LÒNG THƠ VÀ HIỆN ĐẠI THƠ
· NHỮNG DẤU HỎI BÍ MẬT VỀ NHÀ VĂN THỤY AN
· MỘT VÍ DỤ TIÊU CỰC VỀ TIỂU THUYẾT TRẺ
· THƠ NHÃ CA-KHẢ NĂNG BẬT SÁNG NHỮNG NGỌN ĐÈN TÂM THỨC

 

  
Gia đình Bích Khê   

Warning: Unknown: open(/tmp/sess_dmpis9p2f73c6bj0oheael1b20, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in Unknown on line 0

Warning: Unknown: Failed to write session data (files). Please verify that the current setting of session.save_path is correct (/tmp) in Unknown on line 0