DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
TRẢ LẠI TÊN 1 NHÀ THƠ TIỀN CHIẾN ĐẤT THĂNG LONG

                                                                               Hoàng Thư Ngân

 
 
 
 

          Một chiều mùa hạ, tôi ghé thăm phố Yên-hòa thuộc quận Cầu giấy- Hà nội trên đất Hạ-Yên-Quyết của ngoại thành Thăng Long xưa , tục gọi là làng Cót – một trong tứ danh hương của đất kinh kỳ Thăng Long . Làng đã thành phố, chả còn một làng quê có cây xi đầu làng rủ bóng xuống dòng sông Tô lịch thơ mộng thuở nào. Làng cũ chắc chỉ còn trong ký ức của những người Hà nội gốc như bao làng quê khác mà thôi ! Người ơi người có buồn không ???

 

 

 

         Những ký ức xa xưa chỉ dừng lai láng trong tôi khi tôi cầm trên tay tập thơ “Hương sắc Yên hòa” do phường Yên hòa-quận Cầu giấy xuất bản nhân kỷ niệm 10 năm thành lập câu lạc bộ thơ (1995-2005). Không có gì đáng nói nhiều về tập thơ này, vì nó cũng như bao tập thơ khác sinh ra từ rất nhiều câu lạc bộ thơ tương tự ở các phố phường Thủ đô gần đây, nếu không có phần 2 của tập thơ nhan đề : “Hương xưa”(trang 187) . Thoáng một chút thú vị , vì trong phần này có nhắc đến một người mà tên đã trở thành tên một đường phố của Thủ đô Hà nội : “Hoa-Bằng”. Cụ Hoa-Bằng là người gốc làng Cót của kinh thành Thăng Long xưa, tên thật là Hoàng-Thúc-Trâm (1902-1977), nguyên là chủ bút của tuần báo (tạp chí) Tri-tân những năm tiền chiến (1940-1945),  một  trong những tạp chí gây tiếng vang lớn đầu thế kỷ XX, đã đem đến độc giả yêu văn học một sinh khí mới và lạ. Cụ Hoa-Bằng còn là một nhà văn, nhà sử học và đã được suy tôn là nhà văn hóa của Hà nội với một tên phố dài quanh co ven sau làng cũ …

 

 

 

       Nhưng điều khiến tôi bất ngờ không phải là vì gặp lại Cụ Hoa-Bằng, mà ở phần 2 này của tập thơ “Hương sắc Yên hòa”, bất ngờ tôi thấy một cái tên ít người biết đến (nếu không phải là nhà nghiên cứu văn học sử Việt nam) – đó là nhà thơ Minh-Tuyền . Tôi chợt nhớ trong Từ điển văn học do nhà xuất bản Khoa học xã hội xuất bản năm 1983, tại trang 126, vần “N”, trong mục “Nhóm Tri-tân” đã ghi : “Về sáng tác, báo Tri-tân đã đăng thơ của Minh-Tuyền (trường ca “Tạo hoá và nhân loại”, 1943)…” . Vậy nhà thơ Minh-Tuyền đã có tên trong Từ điển văn học Việt nam . Ông là ai vậy ?

 

 

 

       Giở cuốn “Tạp chí Tri-tân (1941-1945)- Truyện và Ký” của các nhà nghiên cứu văn học Lại-Nguyên-Ân và Nguyễn-Hữu-Sơn, do nhà xuất bản Hội Nhà văn xuất bản năm 2000 tại Hà nội, ở trang 47 và trang 220, ta lại gặp tác giả Minh-Tuyền với 2 truyện và ký (trang 47 và trang 220) . Trong lời dẫn mở đầu cuốn sách, tác giả Lại-Nguyên-Ân có viết : “…Ngoài ra còn thấy (trên tạp chí Tri-tân, Tg) khá nhiều thơ dài, ngắn về đề tài lịch sử như  Hát Giang trường lệ, Sóng Bạch Đằng, Tạo hóa và nhân loại  của Minh Tuyền…” (trang 7 sách dẫn)    ở trang 875, trong lời dẫn về tác giả, cuốn “Tạp chí Tri-tân (1941-1945)- Truyện và Ký” có viết : “Minh-Tuyền (?) quê ở Sài gòn (nay là TP H.C.M) viết báo, làm thơ” . Vậy Minh-Tuyền là ai, ở đâu ? tên thật là gì? Các tác giả Lại-Nguyên-Ân và Nguyễn-Hữu-Sơn với dấu (?) đã thật sự chưa cho ta thấy lời giải đáp .

 

 

 

         Lần giở các tác phẩm nghiên cứu văn học sử Việt nam cũ, chúng tôi thấy nhà thơ Minh-Tuyền đã được nhiều nhà ghiên cứu lịch sử văn học Việt nam bàn luận và đánh giá, nhất là các học giả ở Sài gòn cũ (nay là TP H.C.M, phải chăng vì vậy mà tác giả Lại-Nguyên-Ân và Nguyễn-Hữu-Sơn đã có suy đoán“Minh-Tuyền (?) quê ở Sài gòn (nay là TP H.C.M) viết báo, làm thơ”). Xin đưa ra đánh giá của một vài nhà nghiên cứu có tên tuổi về Minh-Tuyền sau đây làm dẫn chứng :

 

 

 

-         Nguyễn-Tấn-Long trong “Việt nam thi nhân tiền chiến”  do nhà xuất bản Văn học xuất bản năm 1967 tại Sài gòn, trong một bài khảo cứu dài về Minh-Tuyền đã viết : “ Xin các bạn đừng vội thấy danh từ (Thơ triết học-Tg) quá to tát mà ngao ngán, không lưu tâm đến một trường thơ mới lạ (trường ca “Tạo hóa và nhân loại”-Tg), một lối thơ tuy không may mắn sinh tồn trong thời tiền chiến, nhưng phải kể là một sáng kiến lớn lao, đã đánh dấu một hướng đi dị biệt mà nền thi ca đất nước không thể bỏ qua, và người yêu thơ không thể không biết đến .” (trang 293 sách dẫn) .

 

 

 

-         Phạm-Thế-Ngũ trong “Thi nhân tiền chiến” xuất bản ở Sài gòn năm 1960 có đánh giá : “Người (chỉ Minh Tuyền-Tg) say sưa gieo vần thơ triết trên thi đàn đất nước từ nửa đầu thế kỷ 20 … đáp ứng một nhu cầu của thời đại…”.

 

 

 

-         Và đây là đánh giá của nhà văn hóa, nhà sử học,nhà văn Hoa-Bằng, trong bài tựa cho tập thơ “Phấn đấu” của Minh-Tuyền xuất bản năm 1943 tại Hà nội: “ “Phấn đấu”  nâng nghệ thuật lên đỉnh cao lý tưởng…” .       

 

 

 

-         v..v …

 

 

 

          Qua những đánh giá này ta thấy nhà thơ Minh-Tuyền là một nhà thơ “hiếm” thấy trên thi đàn Việt nam thời tiền chiến mà vì một lý do nào đó các tác phẩm của Ông ít được biết đến với độc giả miền Bắc XHCN. Các nhà nghiên cứu phê bình miền Bắc cũng chưa có dịp khám phá về Ông trong một thời gian dài trước ngày thống nhất . Đặc biệt về thân thế của Ông thì vẫn là một dấu (?) đối với các nhà nghiên cứu văn học sử Việt nam, cho đến tận năm 1999 với nhà nghiên cứu Lại-Nguyên-Ân và Nguyễn-Hữu-Sơn cũng vẫn còn chưa làm sáng tỏ, như đã nói ở trên .

 

 

 

        Rất may, trong cuốn “Tạp chí Tri-tân (1941-1945)- Truyện và Ký” của nhà nghiên cứu văn học Lại-Nguyên-Ân và Nguyễn-Hữu-Sơn lại sưu tầm được toàn văn ký sự của Minh-Tuyền viết ngày 19/7/1942 với đầu đề : “Thăm trại thanh niên Thanh Mai” (trang 220 sách dẫn) , ở đây đã hé lộ cho ta lời giải đáp cho câu hỏi còn bí ẩn về thân thế nhà thơ Minh-Tuyền mà cho đến nay vẫn còn là dấu (?) trong văn học sử nước nhà. Trong ký sự này Minh-Tuyền đã kể lại chuyện Ông và Cụ Hoa-Bằng cùng nhau đến thăm trại thanh niên Thanh Mai do cụ Dương-Đức-Hiền (sau là tổng thư ký Đảng Dân- chủ trong mặt trận Việt minh) tổ chức – một sự kiện hoàn toàn có thật . Thông tin này cho ta đầu mối để hiểu biết về thân thế của nhà thơ Minh-Tuyền. Rõ ràng nhà thơ Minh-Tuyền và Cụ Hoa-Bằng có một quan hệ rất gần gũi, cùng đi chơi với nhau, cùng làm báo làm thơ với nhau và Minh-Tuyền đã là thi sỹ chủ lực trên tạp chí Tri-tân do Cụ Hoa-Bằng làm chủ bút ở Hà nội vào thời kỳ tiền chiến, Cụ Hoa-Bằng đã viết lời tựa cho tập thơ “Phấn đấu” của thi sỹ Minh-Tuyền …

 

 

 

           Trên quê hương Làng Cót-Yên hòa, chúng tôi còn được đọc bức thư đề ngày 11 tháng 10 năm 1974 của Cụ Hoa-Bằng gửi nhà thơ Minh-Tuyền, trong đó có các đoạn viết :

 

 

 

            “Kg Ông Minh Tuyền thân ái, dạo trước tôi đã viết gửi Ông một thư, trong chép cả hai bài thơ của tôi để các ông xem, nhưng lúc đem về, nó lại đánh rơi mất : thế là một sự không may ! Nay xin viết lại …”

 

         “ … Về tên tự của tôi : “Hoa Bằng”, là do thầy tôi đặt cho từ năm tôi 20 tuổi . Lấy chữ trong Kinh Dịch : “Bằng hạp trâm” , nghĩa là tập hợp bạn hữu một cách nhanh chóng. Đó là theo nghĩa trong Dịch. Còn đây là do tính tôi thích cây và yêu hoa, cho nên thầy tới đặt là “bạn với hoa” (Hoa Bằng) . Ban đầu là tên tự, sau dùng làm bút danh …”     

 

 

 

        Bí mật về thân thế nhà thơ Minh-Tuyền đã đến lúc hé lộ khi ta đến quê hương Cụ Hoa-Bằng và đọc phần 2 “Hương xưa” của tập thơ “Hương sắc Yên-hòa” mà chúng tôi đã nói đến ở đầu bài viết này. Thế mới hay, đôi khi một cánh lá nhỏ nhoi trong rừng cây văn học lại cho ta những thông tin quí giá để giải đáp cho những khúc mắc của văn học  sử ! Sự thật, nhà thơ Minh-Tuyền mà bấy lâu nay nhiều nhà nghiên cứu (kể cả từ điển văn học Việt nam) khảo cứu đều không rõ nhân thân : Ông tên thật là Hoàng-Chí-Trị  (trong “Hương sắc Yên-hòa” ghi là Hoàng-Trí-Trị), sinh năm 1916 và mất năm 2001 tại làng Cót –một trong tứ danh hương nổi tiếng của kinh thành Thăng Long xưa – và là phường Yên-hòa, quận Cầu giấy, Hà nội ngày nay . Ông là em họ của Cụ Hoa-Bằng Hoàng-Thúc-Trâm – người vinh danh cho làng Cót thời đương đại . Thân thế và một số bài thơ của nhà thơ Minh-Tuyền được trình bày khiêm tốn trong tập thơ “Hương sắc Yên-hòa”  từ trang 200 đến trang 2006, xin công bố để các nhà nghiên cứu văn học sử Việt nam cùng tham khảo .

 

              

 

Chúng tôi mong có dịp khác nói nhiều hơn về các tác phẩm thơ của nhà thơ Minh Tuyền Hoàng-Chí-TrịNgười say sưa gieo vần thơ triết trên thi đàn đất nước từ nửa đầu thế kỷ 20”, người “đã đánh dấu một hướng đi dị biệt mà nền thi ca đất nước không thể bỏ qua, và người yêu thơ không thể không biết đến ” …

 

 

 

Hà nội, Rằm tháng Bảy, năm Canh Dần 2010                                           

 

    

 

 Nguồn: Phongdiep.net

 

Các bài khác:
· ĐỪNG NHƯ NHỮNG CHÚ KIẾN CHẠY QUÁNG QUÀNG TRONG CHẢO NÓNG
· DẤU ẤN THƠ TRÚC THÔNG
· HỖN NHẬP NGÔN NGỮ - MỘT GIẢI PHÁP HIỆN ĐẠI HÓA TIẾNG VIỆT THEO QUAN ĐIỂM PHẠM QUỲNH
· TÔI CHẲNG NGẦN NGẠI ĐÁNH CƯỢC CUỘC ĐỜI MÌNH
· YẾU TỐ VIỆT CỔ TRONG NGÔN NGỮ THÁI
· HOÀNG TRẦN CƯƠNG-NGƯỜI HÓA GIẢI NHỮNG NỖI NIỀM, KHÁT VỌNG
· PHONG CÁCH THƠ NGẢI THANH VÀ NHỮNG ẢNH HƯỞNG TỪ PHÁI TƯỢNG TRƯNG
· NHÀ VĂN NÀO ĐẠI HỘI ẤY
· SỨC SỐNG DAI DẲNG CỦA KỸ THUẬT 'DÒNG CHẢY Ý THỨC'
· TẢN ĐÀ - THI SĨ CỦA HAI THẾ KỶ
· HÌNH ẢNH LẠ 'MẮT BÒ CÁI' LÀ CỦA THƠ TRẺ HAY THƠ GIÀ?
· QUAN NIỆM NGHỀ ĐỘC ĐÁO CỦA MỘT SỐ NHÀ VĂN
· LINH HỒN SƠN NAM - NỬA LƯU BẾN CÁT NỬA VỀ MỸ THO
· CHÙM THƠ BÁO HIẾU LỄ VU LAN CỦA MAI BÁ ẤN
· PHÊ BÌNH PHẢI TRI ÂM VỚI SÁNG TÁC
· NGUYỄN VỸ - 100 NĂM... NHÌN LẠI
· THANH TÂM TUYỀN - NGƯỜI ĐI TÌM TIẾNG NÓI
· NGHI ÁN GIỚI TÍNH CỦA ÔNG HOÀNG THƠ TÌNH XUÂN DIỆU
· NHÂN VĂN GIAI PHẨM: LÊ NGUYÊN CHÍ LÀ AI?
· PHÊ BÌNH TRẺ: CHẤP NHẬN KHÓ KHĂN, THỬ THÁCH VÀ CẢ THẤT BẠI

 

  
Gia đình Bích Khê