DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
NHÀ THƠ CHIM TRẮNG ĐÃ QUA ĐỜI

Nhà thơ Chim Trắng đã qua đời lúc 19h15 ngày 28-9-2011, hưởng thọ 74 tuổi. Nhà thơ Chim Trắng tên thật Hồ Văn Ba, ngay từ thời niên thiếu đã rời quê nhà Bến Tre đi theo kháng chiến. Sau năm 1975, nhà thơ Chim Trắng có nhiều năm đảm nhiệm cương vị Tổng Biên tập báo Văn Nghệ TPHCM. Về hưu, ông chọn một mảnh đất nhỏ ở Bình Dương để ẩn cư, thỉnh thoảng tự lái xe thăm viếng bạn bè. Tuổi già cộng với nhiều căn bệnh hành hạ, nhưng nhà thơ Chim Trắng không muốn phiền hà đến bất cứ ai. Trước khi thả hồn bay vào mịt mờ, nhà thơ Chim Trắng chuẩn bị sẵn di chúc, khảng khái đề nghị tang lễ của ông không cần phải tổ chức theo bất kỳ nghi lễ gì, cũng không cần điếu văn, cứ để linh cữu ông tại căn nhà quen thuộc D18/17 khu dân cư Thuận Giao, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương cho bằng hữu đến tiễn đưa ấm áp và ân tình!





Nhà thơ Chim Trắng là tác giả của các tập thơ: “Tên em rực rỡ vô cùng"; "Một góc quê hương", "Đồng bằng tình yêu", "Có một mùa thu trong”,; "Những ngả đường"; "Hát lời cỏ hát", “Nhân có chim sẻ về”, “Cỏ khóc dưới chân tôi”

Vĩnh biệt nhà thơ Chim Trắng, BICHKHE.ORG xin giới thiệu 3 bài thơ mang nhiều tâm sự cá nhân của ông!



MỘT ĐÊM LÀM KẺ XA NHÀ

Những ngày buồn thả chơi rong
Lắc lư võng nhớ về sông quê nhà
Nhìn chân nhớ thuở đi xa
Ngửa bàn tay nhớ cành hoa ven đường
Giật mình nhớ đất đai rung
Khói nhang cho nhớ não nùng thịt da.
Một đêm làm kẻ xa nhà
Một ta rừng thức một ta nhớ tràn
Muốn làm một kẻ tha hương
Đi đâu ư ? Những ngã đường đã qua
Buồn-vui một góc quê nhà
Tha hương cho nhớ đâu là quê hương.




NÓI SẢNG


Lên núi lần này không thấy núi
Lá không rừng lá cũng thật thà xanh
Mây quấn bên tôi mà tôi nghĩ quẩn
Nắng đang sương khói cứ xa – gần.

Hóp một chút thôi rồi gục chết
Bạn tôi thấu đáo ngã lăn cười
Ai đắp cho tôi ngàn mảnh vỡ
Từ một vì sao lạc xuống lòng tôi ?

Tôi biết tôi say lỡ lời nói vậy
Sao đâu sao rụng giữa ban ngày
Còn chiếc lá kia nằm giãy giụa
Quá cực lòng lăn nhẹ xuống môi tôi.

Lên núi tập ngồi trơ như đá
Gió không hương mưa nắng không hồn
Cúi xuống ngực hôn lên từng lá biếc
Chạm phải môi mình – chiếc lá khô cong.

Tôi biết tôi say mà nói sảng
Ngủ một giấc rồi cứ tỉnh như không
Tôi có gì đâu mà mất cả
Dọc đường đời tôi xí được nỗi buồn trong




SÔNG NHỚ

Qua sông là để tới một bến đò
Giã từ tiếng sóng
Cửu Long Giang – lửa đuốc phía kia là...
Loạt đại liên chiều ấy...


Những cánh rừng xa lạ,hoang sơ
Dò tìm, thử từng chiếc lá để còn ăn
Ngồi bên suối để còn ta róc rách
Cúi xuống soi gương chẳng gặp tóc xanh mình


Mẹ còn lượm từng miểng bom đâu đó
Sóng bạc đầu bầm đỏ ở đâu đây
Nhớ ở rừng đêm đêm nhớ vậy
Sông không trước mặt mình nhớ bờ bãi ở sau lưng


Tạc đạn nổ trong hầm, em ta máu đổ
Cửu Long Giang sóng vỗ cứ vô cùng
Xin Mẹ đừng nhìn con như thế nữa
Đừng nhìn con đôi mắt đỏ rưng rưng !

Nguồn: lethieunhon.com

 

Các bài khác:
· THI NHÂN VIỆT NAM – DƯỚI GÓC NHÌN VĂN HÓA
· TÍNH CHẤT LƯỠNG TRỊ TRONG KHỔ THƠ ĐẦU 'ĐÂY THÔN VĨ DẠ'
· CÁC TRƯỜNG PHÁI VĂN HỌC SO SÁNH
· CÁC KHUYNH HƯỚNG PHÁT TRIỂN CỦA TRƯỜNG CA VIỆT
· NÉT BÌNH DÂN TRONG THƠ BÙI GIÁNG
· INRASARA - SỰ THẬT LỊCH SỬ LÀ BẤT KHẢ NHƯNG VẪN ĐƯỢC KỂ LẠI
· NHÀ THƠ, NHẠC SĨ ĐINH TRẦM CA - ĐỜI LẠ NHƯ GIAI THOẠI
· THÂM TÂM - NEO LẠI VỚI ĐỜI BẰNG BÀI THƠ TỐNG BIỆT
· VĂN CAO TỰ DO TÁI SINH NHỮNG TRẢI NGHIỆM
· ĐỜI SỐNG VĂN HỌC VIỆT NAM NĂM 2010
· VÀI NÉT VỀ THI PHÁP HỌC HIỆN ĐẠI
· CON NGƯỜI ĐỔ VỠ NIỀM TIN TRONG 'CUNG OÁN NGÂM KHÚC'
· VĂN THÙY CƯỢC MÌNH VỚI LỤC BÁT
· TÍNH CÁCH NGƯỜI QUẢNG NGÃI QUA CA DAO, DÂN CA QUẢNG NGÃI
· NGUYỄN TRÃI: HUYỄN – THỰC VÀ SẮC – KHÔNG
· THIÊN TÀI ÂM NHẠC CHOPIN - YÊU LÀ CHẾT TRONG LÒNG MỘT ÍT
· TRẠNG CẢM HẬU HIỆN ĐẠI
· CHỖ ĐỨNG CỦA NGƯỜI CẦM BÚT HÔM NAY
· HÀNH TRÌNH THƠ HOÀNG TRẦN CƯƠNG
· CHU HOẠCH - NHỮNG CÂU THƠ QUÀNG ÁO MƯA ĐI PHỐ

 

  
Gia đình Bích Khê