Warning: session_start() [function.session-start]: open(/tmp/sess_jte7ffsp3atce7im1dui07f2r3, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/bichkhe/public_html/home.php on line 1
TRANG THƠ BÍCH KHÊ - NƠI GẶP GỠ CỦA NHỮNG NGƯỜI YÊU THƠ BÍCH KHÊ

          DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
HUỲNH VÂN HÀ ĐÃ TỪ BIỆT CHÚNG TA

Nhà giáo, nhà thơ Huỳnh Vân Hà - cựu sinh viên văn khóa 2 Trường Đại học sư phạm Quy Nhơn, Hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi, nguyên giáo viên Trường THPT Tư Nghĩa 1 đã từ giã dương thế vào 7h35 phút ngày 10-5-2013 tức là ngày 1-4 năm Quý tỵ.

Biết một ngày không xa Huỳnh Vân Hà sẽ ra đi, nên anh em đã kịp tổ chức Đêm thơ - nhạc "Huỳnh Vân Hà - Viên phấn trắng và bông cúc dại" vào tối ngày 05/5/2013.  Nhưng sáng nay, Hà đã thật sự vĩnh viễn chúng ta. Xin được thông báo cho thi hữu, thân hữu gần xa được biết và chia sẻ nỗi đau mất mát quá lớn đến với gia quyến Huỳnh Vân Hà.

Bichkhe.org xin giới thiệu bài đề dẫn Đêm thơ - nhạc Huỳnh Vân Hà của TS Mai Bá Ấn cùng một chùm thơ của Nguyễn Ngọc Hưng như một nén nhang chia buồn.

HUỲNH VÂN HÀ

NGƯỜI THẦY CẦM BÔNG CÚC DẠI TRÊN TAY

 

Tôi là người anh đồng môn ĐHSP Quy Nhơn của Hà. Thời sinh viên, ở Văn khóa 1 có hai người học giỏi Hán văn thì ở các khóa 2 cũng nổi lên một người rất giỏi Hán văn, viết chữ Hán rất đẹp, đó chính là Huỳnh Vân Hà. Thời đó, tôi và Hà được bạn bè gọi đùa là “Hai ông đồ Nho” của khoa Văn Quy Nhơn. Chính vì thế, giữa tôi và Hà đã có mối tương liên thuở còn đi học. Có phải vì thế không mà khiến xui tôi lại về dạy học cùng địa phương (Tư Nghĩa, Quảng Ngãi) với Huỳnh Vân Hà mặc dù quê tôi lại ở Quảng Nam. Tôi là một thầy giáo Văn hơi tài tử, lại dạy Văn ở Trường Tài chính - Kế toán (mang tính không chuyên nghiêp) vì thế rất ít được tin tưởng trong việc làm đề - đáp môn Văn trong các kỳ thi tuyển. May quá, bên cạnh tôi có Huỳnh Vân Hà, và anh đã giúp tôi rất nhiều, giúp trường tôi rất nhiều trong những năm tháng ấy, nhờ anh mà tôi giữ được uy tín với môn Văn của mình và với nơi công tác của mình. Hà khiêm nhường, nhân hậu, tận tâm đến mức Ban Giám hiệu của trường tôi đến bây giờ vẫn nhắc thầy Hà Tư Nghĩa 1. Riêng đối với Trường THPT Tư Nghĩa 1 - nơi thầy Hà trực tiếp giảng dạy và học sinh Trường THPT Chu Văn An (thầy thỉnh giảng) thì có thể nhận ra sự thương yêu và quý mến của đồng nghiệp và học sinh nhà trường qua sự quan tâm, thăm hỏi, động viên, giúp đỡ về cả mặt tinh thần lẫn vật chất suốt thời gian thầy Hà lâm bệnh, đặc biệt là sự quý mến của lớp học sinh đã ra trường, đang học tập và công tác khắp mọi miền đất nước. Đây là những dòng mail nhắn gửi đầy ân tình của những người học trò thầy đang dạy ở hai trường:

            Thầy ơi, thầy khỏe hẳn chưa? lớp 10A08 nhớ thầy lắm! Năm mới đến, lớp chúc Thầy luôn vui vẻ, mạnh khỏe. Khi khỏe hẳn Thầy về dạy lớp, Thầy nhé! (10A08)

Thầy ơi. Lớp tụi em nghe tin thầy bị đau. Tụi em lo cho thầy lắm. Chúc thầy sớm phục hồi sức khỏe? 12a12 Chu Văn An sẽ luôn nhớ mãi tới thầy. Người thầy kính mến của chúng em (12A12)…

Còn… nếu ai hỏi rằng, trong giới hoạt động văn học nghệ thuật ở Quảng Ngãi, ai là người hiền nhất? Tôi và mọi người sẽ không ngần ngại trả lời: Huỳnh Vân Hà. Hiền hậu, bao dung, nhũn nhặn, khiêm nhường trong đời thực, trong giảng dạy và trong sáng tác văn chương, Huỳnh Vân Hà đã trở thành một người bạn đáng tin cậy nhất; một đồng nghiệp nhu hòa nhất; một người thầy tận tâm đầy đức độ khoan dung; một người thơ hiền lành, giản đơn trong từng câu chữ; một người văn giản dị trong cả lối hành văn, dựng truyện và tính nhân văn trùm kín cả ngôn từ.

            Có thể nói, văn chương của Huỳnh Vân Hà chính là ánh hồi quang của thầy giáo Huỳnh Vân Hà. Những điều người thầy chưa nói được trong bài giảng thì anh “ngoại khóa” thêm bằng những sáng tác của mình. Hãy bình tâm đọc kỹ các tập truyện, tập thơ cùng những mẫu chuyện vui của Huỳnh Vân Hà, ta có thể dễ dàng nhận ra một nhân vật trữ tình bao trùm lên toàn bộ sáng tác của anh, đó chính là: Bóng dáng một người thầy. Nhân vật này khi ẩn khi hiện, khi thấp thoáng khi rõ nét, nhưng chung quy vẫn chỉ là nhân vật của “cái tôi trữ tình chủ thể” dưới ngòi bút của nhà giáo Huỳnh Vân Hà.

            Xin ai đừng ảo tưởng đi tìm ở Huỳnh Vân Hà những truyện ngắn lạ lẫm về đề tài, khác biệt về ngôn ngữ, cách tân về cốt truyện, cách dựng truyện... Truyện của Hà chỉ là hình bóng, suy nghĩ, trở trăn đầy tình cảm và đầy tinh thần trách nhiệm với thế hệ trẻ của người thầy giáo Huỳnh Vân Hà đó mà thôi. Thơ Hà cũng thế, nó hiền hậu như chính con người Hà vậy. Nếu lấy một tác giả cụ thể để chứng minh cho chân lý nghệ thuật rằng: “Người sao văn vậy” thì tôi cam đoan với các bạn, Huỳnh Vân Hà là một minh chứng sống. Trong giới văn chương ở tỉnh nhà, Hà là một người lặng lẽ, âm thầm với lối sống mà cái tình luôn ẩn ở bề sâu, rất khác với những ba hoa, thường “tự ca ngợi mình” của không ít người mới học làm văn chương đã cứ tưởng mình là văn nhân, thi sĩ. Hà là người sống thật, và vì vậy, anh là người không mảy may ảo tưởng về mình, về tài năng mình. Cái chất sống Huỳnh Vân Hà được anh em yêu thương và tôn trọng chính là ở đó. Cái phong cách nghệ thuật Huỳnh Vân Hà để lại dấu ấn riêng khiến tác phẩm của anh được nhiều người yêu mến cũng chính là ở đó.

Là người luôn theo dõi sáng tác của anh em văn nghệ tỉnh nhà, công bình mà nói, có nhiều cây bút viết truyện hay hơn, làm thơ mới hơn, độc đáo hơn Huỳnh Vân Hà, nhưng để nhận diện ra một phong cách thì lại rất khó; trong khi Huỳnh Vân Hà chỉ vẻn vẹn 16 truyện ngắn được in thành 2 tập, một tập thơ in riêng, nhưng đọc thơ, đọc truyện của anh, người đọc dễ nhận ra ngay phong cách hiền hậu, chỉn chu, giản dị, đầy nhân ái của bút pháp Huỳnh Vân Hà.

Về truyện ngắn của Huỳnh Vân Hà đã có những đánh giá khá đầy đủ của Nhà văn Nguyễn Trung Hiếu, một đàn anh văn chương của Quảng Ngãi trong lời giới thiệu tập truyện “Mong ước một tình thương” của anh. Bên cạnh “Mong ước một tình thương”, Hà còn tập truyện ngắn “Hương trăng”, nhưng cả hai tập cũng chỉ đúng 16 truyện ngắn. Trong 16 truyện ngắn ấy thì có đến 12 truyện có xuất hiện các nhân vật thầy và trò cũng như nhiều chi tiết không gian, thời gian, sự kiện liên quan đến trường học. Đó là cô giáo Thu, dạy Lý, chủ nhiệm lớp 10A5 của trò Nhiên trong “Mong ước một tình thương”; là thầy Hải, chủ nhiệm lớp của học sinh cá biệt Nghĩa trong “Mẹ - Mùa xuân của con”. Đó là thầy Hoàng Vũ với lời kêu thống thiết “Hãy trở về, Ngọc ơi!”; là cô giáo dạy Toán của người học trò tên Châu chuyên bỏ học trong “Muộn màng”; là học trò Năm , con một mới lớp 8 đã tập uống rượu, hút thuốc, uống cà phê; lên lớp 10 đã làm quen với “nàng tiên nâu”, rồi bị nhiễm HIV trong truyện ngắn “Niềm tin”. Đó còn là người học trò vì hoàn cảnh phải bỏ học đi bán bánh mì trong “Tiếng vọng”; là cô giáo trường làng tên Ngoan lận đận trong “Bao giờ em lấy chồng”; là thầy giáo Hân dạy ở một trường làng cùng người học trò ngoan tên Viên ở “Một mảnh đời”; là thầy giáo Huân “hơn 20 năm làm nghề gõ đầu trẻ” cùng người học trò nghèo tên Trịnh ở lớp 11A7 trong “Bông hồng đen”…

Đến cả những truyện không đề cập đến trường lớp, thầy trò, ta vẫn thấy bóng dáng của thầy Huỳnh Vân Hà - tác giả xen vào lên tiếng: “Tôi ra về mà lòng mãi day dứt. Than ôi! Chẳng lẽ cái chuyện “tế nhị” của người lớn đã nhiễm vào tâm hồn ngây thơ, trong trắng của trẻ con rồi sao?” trong đoạn kết truyện “Lỗi tại ai?”. Là nhân vật Lành mà “khi ở lứa tuổi trăng tròn cô tung tăng cắp sách đến trường. Tà áo dài bay bay trong gió và dáng vẻ khoan thai với nụ cười rạng rỡ đã làm cho bao chàng trai ngẩn ngơ đứng nhìn” trong truyện “Bức tường”…

Về thơ, cũng đã có nhiều bài viết của Hồ Nghĩa Phương và nhiều bạn thơ khác được Hà trang trọng in trong tập thơ “Gieo hạt” của mình. Chưa cần đi cụ thể vào nội dung, chỉ cần đọc tên các tác phẩm của Hà, ta đã thấy rất rõ sự chi phối của nghề giáo, của người thầy trong toàn bộ sáng tác của anh.

Đêm nay, tôi xin được nói đến một góc nhỏ tinh tế trong thơ Huỳnh Vân Hà, đó chính là hình tượng của những “bông hoa cúc dại” trong suốt tập Gieo hạt của anh. Tại sao không là hoa cúc mà lại là “hoa cúc dại”? Cũng tại sao không là một loài hoa dại chung chung hay một loài hoa dại nào khác? Huỳnh Vân Hà đột nhiên làm tôi nhớ lại câu thơ của Chế lan Viên: “Hoa dại ngoài vườn anh có hương thơm mà hoa khôn trong phòng anh lại không có mùi hương”. Đời hoa quan trọng là hương chứ không đơn thuần là sắc. Nhưng đã là hoa thì vừa có hương vừa có sắc sẽ trọn vẹn hơn. Huỳnh Vân Hà ý thức rất rõ về thơ như thế:

Khi làm thơ

Vẫn cố gắng đi tìm tứ độc

Nhưng vô duyên

Đành nhặt nhạnh những dòng bống bang

Có lúc một mình lang thang

Tìm đường đi

Nhưng bất tài

Đành giẫm lên vết xe người đi trước…

Anh muốn thơ mình là những đóa cúc vàng, nhưng anh đã tự nhận mình là bất lực nên chỉ xin thơ mình là một bông cúc dại để “lặng lẽ góp một chút hương” cho đời mà thôi:

Như hoa cúc dại nép bên đường

Lặng lẽ góp một chút hương

                                   (Cảm giác trong cảm giác)

Tự giác giao cho mình một sứ mệnh “lặng lẽ” như thế nên truyện và thơ Huỳnh Vân Hà thường đề cập đến những vấn đề nhỏ nhặt, vốn có giữa cuộc đời. Anh thì thầm tình tự với quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn của mình, nơi có ngôi trường cũ thân thương mình từng gắn bó với những kỷ niệm rưng rưng trên từng bông phượng vĩ:

Tôi lại về thành phố quê hương

Với những niềm vui lẫn nỗi buồn

Bâng khuâng tôi đứng nhìn trường cũ

Tim bỗng bồi hồi nhịp nhớ thương (Thành phố tôi về)

Anh đặt mình vào vị trí người học trò để nhân đó nhỏ to nhắc nhở học trò mình về đức bao dung và sự hy sinh:

Bây giờ em mới biết:

Vì sao lá bàng rơi?

Để lòng em càng hiểu

Nhờ ai, em nên người!

Gió heo may chợt đến

Lác đác lá bàng rơi

Em về nhà hỏi mẹ:

- Sao lại thế, mẹ ơi!

Mắt mẹ cười âu yếm:
- Đáng yêu quá, con tôi!
Lá hy sinh thầm lặng
Cho lộc non đâm chồi
(Vì sao lá bàng rơi?)

Anh to nhỏ một cách tôn kính và thật lòng cùng những đấng sinh thành. Với người Cha đã khuất:

Cha ơi, giờ biết đâu tìm?

Nhìn trăng chỉ thấy bên thềm lá rơi (Thu về nhớ Cha)

Viết về nhạc mẫu mà ta vẫn cứ đau đáu nỗi xót xa như chính Hà đang viết về mẹ mình, về tất cả những người mẹ nông dân của mỗi chúng ta. Ai đã làm nhà giáo, chắc cũng sẽ thấm nỗi đau buồn Hà đang nhìn nhận một cách thiệt thà khi nhìn nhạc mẫu cùng chung khổ với gia đình mình:

Ôi nhà giáo nuôi sống mình chưa đủ

Để mẹ hiền vất vả dưới mưa rơi

Cuộc đời sao mà buồn quá em ơi!

Tay vẫn trắng để mẹ già cực khổ (Mẹ)

Bài thơ “Con không bao giờ còn được gọi Cha” của anh viết khi nhạc phụ qua đời là một bài thơ hiếm trong thơ Việt. Thơ cho “nhạc phụ” mà anh gửi gắm cả tình phụ tử của mình vào trong từng tiếng nấc:

Sự thật mà con cứ ngỡ chiêm bao

Không,  Cha hỡi, con vẫn còn được gọi!

Con chỉ muốn gọi Cha mãi mãi

Để nghe Cha êm ái gọi tên con!

Nhưng đắng cay như ngậm trái bồ hòn!

Thế là hết! Xa Cha rồi vĩnh viễn!

Cuộc đời con đã bao lần biến chuyển

Lần cuối cùng không còn gọi “Cha ơi”

Lần cuối cùng không còn gọi “Cha ơi” vì Cha ruột của Hà đã mất sớm, “Đã chín năm rồi con không được gọi Cha”, nhưng dù sao, chín năm qua con vẫn còn có nhạc phụ để gọi tiếng Cha gần gũi ấy;

Nhưng giờ đây tim con tê dại

Thôi hết rồi! Con vĩnh viễn mất Cha!

Hà thủ thỉ những lời yêu thương, ân tình cùng vợ:

Ô kìa! Ai viết bài thơ

Trên nền cát trắng ven bờ biển xanh

Là lời em nói thay anh

Tạ ơn trời đất kết tình đôi ta

Đời nhiều ngã bảy, ngã ba

Đường ta em nhé! Mãi là thuỷ chung!

                                               (Đường thuỷ chung)

 Và âu yếm dặn dò con:

Nói với con những lời tha thiết nhất

“Uống nước nhớ nguồn”- lòng mãi nhớ, nghe con!

                                                        (Nói với con)

Đó, cái “bông cúc dại” khiêm tốn “nép bên đường” để “lặng lẽ góp chút hương” dâng cho đời trong thơ Huỳnh Vân Hà là thế. Đơn sơ, giản dị mà đậm đà vàng sắc đượm  hương chung thủy bằng một thứ tình cảm chân thành mộc mạc, lay động được lòng người.

Có phải vì hoa cúc (mặc dù là hoa cúc dại) là loài hoa đại diện của mùa thu hay không mà thơ Huỳnh Vân Hà bàng bạc những “Cảm thu”, “Tình thu”, “Thu về nhớ Cha”… Và trong cái không khí thẩm mỹ của “mùa thi sĩ” này, ta bất chợt gặp một Huỳnh Vân Hà với những vần thơ lấp lánh tài hoa cùng một tâm hồn lãng mạn như chính cái hình ảnh “Người thầy đang ngẩn ngơ cầm bông cúc dại trên tay”:

Người xưa, giờ biết đâu tìm?

Nhìn trăng bóng ngả bên thềm lá rơi (Cảm thu).

Và:    Ta yêu thu hoa mộng

Yêu người ngồi bên ta

Bỗng nghe lời gió nói

- Đừng bao giờ chia xa (Tình thu).

 

Có thể nói, cả đời thực và đời nghệ thuật của Huỳnh Vân Hà, đúng như anh tự nhận, đó là một bông hoa cúc dại. Loài hoa không mơ màng chuyện tỉa tót, chăm nom, “mọc hoang bên vệ đường” chỉ lặng lẽ nở hoa, lặng lẽ dâng hương, âm thầm khoe sắc. Yêu Huỳnh Vân Hà, tôi yêu nhất những câu thơ này trong “Hoa cúc dại” của anh:

Một hôm có đứa bé

Không đủ tiền mua hoa

Đi hái nhành cúc dại

Nâng niu về tặng bà…

Vậy đó, hoa thơ của Huỳnh Vân Hà không cần tiền vẫn là món quà đầy ý nghĩa để đứa bé tự hái về, nâng niu tặng bà bằng tất cả tình thương yêu và lòng tôn kính. Trẻ thơ dại khờ đâu có tiền để mua hoa. Trẻ thơ mà đã biết dùng tiền mua hoa thì là “trẻ thơ khôn” cầm tiền đi mua “hoa khôn” nơi siêu thị, chứ chẳng thể cất công đi tìm hoa dại bên vệ đường. Hà đã nguyện đem cả cuộc đời mình, cả năng lực mình, cả những trang giáo án và trang nghệ thuật của mình góp hương dâng đời thầm lặng:

Bao kỳ hoa dị thảo
Là tinh hoa đất trời
Ta xin làm cúc dại
Góp chút hương cho đời! …

Vâng, Huỳnh Vân Hà đầy thương mến của chúng ta - cái “người thầy cầm bông cúc dại trên tay” ấy  đã lặng lẽ “gieo hạt”, hạt đã nẩy mầm, ra hoa kết trái, và sẽ còn tiếp tục mãi mãi nở hoa, kết trái đến muôn sau…

                                                                        Quảng Ngãi, mùa “Khao lề thế lính Hoàng Sa”

 

                                                                                                              Mai Bá Ấn

Chùm thơ Nguyễn Ngọc Hưng

TIỄN BẠN HUỲNH VÂN HÀ


ĐƯỢC TIN THẦY GIÁO, NHÀ THƠ HUỲNH VÂN HÀ ĐÃ MẤT VÀO LÚC 7H35' THỨ SÁU NGÀY 10.05.2013 - NHẰM NGÀY MỒNG MỘT THÁNG TƯ NĂM QUÝ TỴ - HƯỞNG DƯƠNG 54 TUỔI.

HUỲNH VÂN HÀ LÀ MỘT TRONG NHỮNG NGƯỜI BẠN THÂN THIẾT NHẤT CỦA NNH. RẤT TIẾC DO HOÀN CẢNH RIÊNG NNH KHÔNG THỂ TRỰC TIẾP ĐẾN CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH HVH ĐƯỢC.CHÙM THƠ NÀY NHƯ MỘT NÉN HƯƠNG TIỄN BẠN VỀ CÕI VĨNH HẰNG.

TRÂN TRỌNG,
NNH.


 

 

ÔNG ĐỒ BẠN TÔI ƠI!

(Chút tâm cảm gửi Huỳnh Vân Hà)

 

Không phải để so sánh

Thực tế bạn cao hơn tôi một cái đầu

Ít ra là khoản chữ Hán được học từ để chỏm

Ít ra là khoản nhiệt tình với thân bằng quyến thuộc hương lân

Ít ra là khoản lặng lẽ cười mỗi khi ai đó gạt chân

Vừa gượng dậy đã xuýt xoa cho người lâm nghịch cảnh

 

Không phải để so sánh

Thực tế bạn quá nhiều ưu điểm

Quá nhiều thứ khiến tôi phải ngước nhìn

Hơn cả hy vọng, tôi tin cái đẹp cái hay luôn được giữ gìn

Nhưng nhiều khi tin cũng chỉ để mà tin

Cuộc sống vô cùng khắc nghiệt

Người tốt rủi ro gấp bội kẻ thường

 

Chiều nay lặng lẽ nhìn vống ra góc vườn

Một chiếc lá dở xanh dở vàng lửng lơ mạng nhện

Đung đưa gió mơ hồ nỗi lo

Mơ hồ xót xa định mệnh

Lung lay lúc lắc

Bao giờ lá rơi?

 

Vẫn biết lo không thấu đất xót chẳng thấu trời

Như mưa nắng việc gì đến sẽ đến

Nào ai thoát vòng sinh-lão-bệnh…

Sao lòng hoa lá tả tơi

 

Xuân đã mùa

Sung mãn đã hơi

Nỡ nào bạn ơi, thở mệt

 

Đất tốt xấu vẫn là đất chết

Người thực hư mấy thuở luân hồi?

 

18.01.2012 - 24.02.2013

 Nguyễn Ngọc Hưng

 

 

 

RỦ RỈ VỚI VÂN HÀ

(Nhân Đêm thơ HUỲNH VÂN HÀ - VIÊN PHẤN TRẮNG & BÔNG CÚC DẠI – 19h30’ ngày 05.05.2013)

 

Lâu về trước, lúc mọi người tiễn Lộc(*)

Hẳn Vân Hà đã lệ ngập trời cao

Mình tin thế, bởi vừa đây bạn đến

Báo tin Dung(*)… trong nước mắt nghẹn ngào

 

Vừa đây thôi, hơn một năm một chút

Bạn còn xót thương cho kẻ xấu phần

Chuyện sinh tử ai lường ai tính được

K gõ cửa nào cửa ấy phải… vâng!

 

Vâng, đành vậy nhưng sao mà nhanh vậy

53 tuổi đời đã kịp gì đâu

Hôm qua khóc người hôm nay người khóc

Ngợp lắm không, biển khổ ngập lút đầu

 

Lút đầu khổ kẻ sắp đi người ở

Tám vạn thương đỡ nhau được mấy nào

Xác Sông Mây hồn Ráng Mây rực rỡ

Lặng lẽ tan vào thăm thẳm hư hao

 

Thì vẫn biết sau tan rồi sẽ tụ

Đớn đau phút này biết giấu vào đâu

Ngút ngát Nại Hà mênh mang sóng dữ

Mỏng manh thơ có bắc được nhịp cầu

 

Không bắc cầu thơ thả con thuyền chữ

Tếu táo cho mau qua quãng đoạn trường

Bạn đi trước nhớ giữ phần tôi nhé

Đất mặt tiền âm cũng đắt như dương

 

Đất luôn đắt thơ như bèo luôn rẻ

Khôn dại lũ mình bán đất nuôi thơ

Đời sắp cuối thơ hãy còn lẽo đẽo

Mai người đất ôm thơ có ai chờ

 

Không ai đợi ai chờ thơ vẫn đến

Đến rồi đi, đi để lại quay về

Vân Hà ơi, hơi mỗi ngày mỗi mỏng

Dưỡng nụ cười xua bớt nỗi tái tê

 

Mà cho dẫu nụ cười theo xác úa

Giữ linh hồn xanh mãi trước khi đi

Thứ quý nhất gửi cho người ở lại

Là yêu thương không biên giới hạn kì

 

Mai mốt dương trần có thêm khoảng trống

Lạnh lẽo âm gian lại ấm hơi người

Cầm theo nhé, ngày gặp Dung gặp Lộc

Tặng giúp mình mỗi bạn một hoa tươi

 

          28.03.2013 – 05.05.2013

   Nguyễn Ngọc Hưng

_________________

(*) 2 người bạn cùng bệnh với Huỳnh Vân Hà.

 

 

 

NƯỚC BỐC LÊN TRỜI

MƯA RƠI XUỐNG ĐẤT

(Được tin Huỳnh Vân Hà mất lúc 7h35’

Thứ Sáu ngày 10.05.2013 – nhằm 01.04 Qúy Tỵ)

 

Bạn tôi ơi, hãy ngủ yên

Cuộc cờ đã xong sân khấu đã hạ màn

Những cơn bão đời sau vật vã thét gào đã tạnh

Bóng tối ngờ vực che khuất trăng sao cũng lặng lẽ tan như hão huyền hư ảnh

Chỉ còn đây trăm tiếc nghìn thương rất thực những tấm lòng

 

Chỉ còn đây tinh túy tinh hoa những con chữ chảy ròng

Không cuốn trôi ai không nhấn chìm ai mà ve vuốt bãi bờ trải qua cơn tàn phá

Những ngọn đèn quên lãng chức năng soi cái khóc cái cười mặt quen mặt lạ

Điềm tĩnh sáng lên vẻ đẹp tinh thần trước bóng chết mờ sương

 

Này đây hơi thở an tường

Này đây sức mạnh của tình thương

Này đây quang kiếm bạn bè khẽ rạch màng đêm cho hy vọng nảy ra từ tuyệt vọng

Chút dao động trước bất thần giông tố tử sinh nhanh chóng biến thành dao động sóng

Giúp người tỉnh táo nhận ra gương mặt trần thế xung quanh không đến nỗi lạnh lùng

 

Không đầu không cuối miên man thời gian trôi vô tận vô cùng

54 năm, 60 năm hay sống đủ trăm năm đâu có gì khác biệt

Khi bạn đã đến đây đã tận tình hiến dâng cho chân thiện mỹ cõi này với tất cả tâm hồn sáng trong tha thiết

Chẳng có gì phải u uất u trầm vướng bận lúc ra đi

 

Bạn tôi ơi, sinh ký tử quy

Vạn tượng sum la đều có hạn kỳ

Nước bốc lên trời mưa rơi xuống đất

Từ Lão Tử, Khổng Khâu đến nhất đại tôn sư vạn đại Thánh Hiền Chúa Phật

Hữu diệt hữu sinh có đến có đi (hề) ắt có lúc về!

 

9h45’          ngày 10.05.2013

 Nguyễn Ngọc Hưng

 

 

HỒ NGHĨA PHƯƠNG

 

 

TIỄN HUỲNH VÂN HÀ

 

Cuộc đời sao ngắn quá Hà ơi!

Năm mười tư mùa xuân trải nắng

Cơn gió đầu hè thưa vắng

Phượng thắm buồn ngõ phố chói chang

 

Dẫu đường quan lộ chẳng thênh thang

Em vẫn âm thầm là người “gieo hạt”

Cầm “bông cúc dại” trên tay ngan ngát

“Hương ngọc lan” thoang thoảng qua thềm

 

“Vì sao lá bàng rơi” sân trường ướt mềm

“Bông hồng trắng” đặt ngoài di ảnh

“Đường thủy chung” bây giờ mỏng mảnh

“Con không bao giờ được gọi cha” bật khóc vỡ òa

 

“Ơn nghĩa sinh thành” còn mấy luống hoa

“Cảm xúc cuối” cùng này nghèn nghẹn

“Sống giữa yêu thương” mà nay trống vắng

“Cánh hạt - Niềm tin” rơi lại quê nhà

 

Huỳnh Vân Hà bây giờ đi xa

“Xin nhìn vào mắt nhau” bày tỏ

Ngọn nến lung linh làm mắt ta đo đỏ

Nén tâm nhang đưa Hà về chốn ngàn xanh.

                                       15h, ngày 10/5/2013

 

* Chữ trong ngoặc “…” là một số bài thơ

 trong tập thơ Gieo hạt của Huỳnh Vân Hà.

 

 

 

 

Các bài khác:
· CHÙM THƠ CỦA NGÔ QUANG THI
· TẾ HANH VIẾT VỀ ANH HÙNG PINĂNG TẮC
· CẢM XÚC VỀ QUÊ
· 'THƠ NHƯ LÀ MỸ HỌC CỦA CÁI KHÁC'
· VICTOR HUGO - DANH TÀI CỦA THỜI ĐẠI
· CON NGƯỜI TỰ PHẢN TỈNH TRONG 'CUNG OÁN NGÂM KHÚC' CỦA NGUYỄN GIA THIỀU
· VÂN LONG – 60 NĂM THƠ
· MỘT DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ NÓI SAI SỰ THẬT VỀ NGÔ TẤT TỐ
· GIỚI THIỆU CUỐN SÁCH 'THỰC HAY MƠ' CỦA LƯU QUANG MINH
· MẤY VẤN ĐỀ THI PHÁP 'THƠ MỚI' NHƯ LÀ 1 CUỘC CM TRONG THƠ VIỆT
· NGUYỄN ĐÌNH THI - LÁ ĐỎ VÀ NHỮNG GIẤC MƠ
· NGUYỄN ĐÌNH THI - NGHỆ SĨ, CHIẾN SĨ
· LÀM BÁO VĂN NGHỆ CHẶNG ĐẦU ĐỔI MỚI
· TỰ SỰ TRONG VĂN XUÔI NGUYỄN MINH CHÂU
· HOÀNG TRUNG THÔNG - ĐẦU TRẦN ĐI DƯỚI TRỜI MƯA
· ĐỒNG VỌNG BOLERO
· HÀNH TRÌNH THƠ THI HOÀNG
· TUÂN NGUYỄN – TÔI LÀ NGƯỜI CÓ LỖI…
· THƠ VÀ PHÊ BÌNH THƠ
· TẠ BÁ HƯƠNG - NHỌC NHẰN VÀ LẤM LÁP MỘT HỒN THƠ LỤC BÁT

 

  
Gia đình Bích Khê   

Warning: Unknown: open(/tmp/sess_jte7ffsp3atce7im1dui07f2r3, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in Unknown on line 0

Warning: Unknown: Failed to write session data (files). Please verify that the current setting of session.save_path is correct (/tmp) in Unknown on line 0