DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
'Ơ THỜ Ơ' - TẬP THƠ MỚI CỦA ĐỖ TRUNG LAI

Tập “Ơ thờ ơ” của nhà thơ Đỗ Trung Lai là 40 bài viết sau năm 2004, mới ra mắt bạn đọc vào đầu tháng 7/2013. Với tập thơ này, bạn đọc yêu mến Đỗ Trung Lai sẽ được nghe ông kể câu chuyện “Cổ tích mới” qua tình huống ngộ nghĩnh: “Một hôm trong ngực thi nhân/ Được cấy một trái tim trẻ”, để rồi đưa đến lời lý giải: “Trần gian, cũng từ đêm ấy/ Toàn chuyện về tiên trên trời.” Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc 9 bài thơ rút từ tập “Ơ thờ ơ”…

Nhà thơ Đỗ Trung Lai. Ảnh: Đỗ Hiếu

Rằm tháng sáu

 

Trong sương là núi

Sau sương là trăng

Có ai vừa nói:

“Thế là nửa năm”.

 

Ừ nửa năm nhỉ?

Tháng sáu ngày rằm

Ngày rằm trong núi

Ngày rằm trong trăng

 

Ừ nửa năm nhỉ?

Quen người nửa năm

Sương, trăng và núi

Người dần xa xăm

 

“Thế là vạn dặm”

Lòng ta nhủ thầm

Kiếp người thăm thẳm

Tình là phù vân.

 

 

Cổ tích mới

 

Một hôm trong ngực thi nhân

Được cấy một trái tim trẻ

Trái tim đưa thi nhân về

Một vùng non sông tráng lệ

Thi nhân chọn vầng mây xanh

Ôm vào lòng ru thật khẽ

 

Ru rằng mây ơi dậy đi

Rồi làm người yêu ta nhé

Chúng ta bên nhau suốt đời

Cho nhau những ngày mới mẻ

 

Thi nhân ru ngày ru đêm

Mà mây vẫn nằm lặng lẽ

Mây ngủ sườn non lâu rồi

Chưa từng nghe ai ru thế

 

Thi nhân ru ngày ru đêm

Ru bằng lời rừng lời bể

Ru lời tích tịch tình tang

Như cây đàn trong chuyện kể

 

Thi nhân ru ngày ru đêm

Ru bằng lời tim lời lệ

Lời người đường xuân cô đơn

Lời thu trăng mờ quạnh quẽ

 

Ru bằng lời nhạn ải xa

Đời người phù hoa bốn phía

Mây ơi thấu lòng ta chăng

Yêu nhau sao mà khó thế?

 

Ru hoài, lời cạn lòng đau

Chợt mây trở mình nhè nhẹ

Rồi như là một phép màu

Mây thành một nàng tiên trẻ

 

Và nàng tiên trẻ mỉm cười

Đẹp hơn cờ hoa ngày lễ

Huy hoàng hơn lời thi nhân

Cổ tích nào hay hơn thế

 

Đêm ấy sông tràn tới bể

Cát vàng nước bạc thanh thơi

Trần gian, cũng từ đêm ấy

Toàn chuyện về tiên trên trời.

 

Tập thơ "Ơ thờ ơ" của nhà thơ Đỗ Trung Lai

 

Nghĩ cổ

(Phỏng thơ xưa)

 

Én liệng đôi rồi, xuân gõ cửa

Đào ấm màu thêm, Tết sắp về

Trong chốn thư phòng, ai viết mãi

Mực còn vương vấn mãi trong khuya

 

Lâu lắm, quen rồi, không đốt pháo

Vàng mã lên ngôi cháy đỏ đền

Cả nước tâm thành bên nhang khói

Vận mỗi người lên, nước cũng lên?

 

Tục mới, theo thời, thi hoa hậu

Chấm chị xong rồi, chấm tuổi teen

Cả nước hoan hô mừng cái đẹp

Nghe đâu mỗi vé bảy trăm nghìn?

 

Rồi lại cùng nhau đấu giá sim

Số nào càng đẹp, giá càng lên

“Chỉ giúp người nghèo, không mê tín!”

Có lạ gì đâu, chỉ cốt tiền!

 

Hay quá! Không ai không đến lượt

Thi, ca, nhạc, họa tụ về đây

Gọi hết diva nam – bắc lại

Kẻ khó năm nay hưởng phúc dày

 

Kìa những mơ hoa trên giấy điệp

Còn ai bày bán nữa hay thôi

Mộc bản Đông Hồ thành của hiếm

Nghệ nhân, đếm mãi được dăm người

 

Kìa những dòng sông xanh tựa ngọc

Một ngày hấp hối dưới chân đê

Kìa những em tôi hiền như đất

Một ngày cơm áo giục lìa quê

 

 

Khóc

 

Cứ khóc hẳn đi, còn hơn cười ra nước mắt

Nhưng từ tuổi sang thu, khóc khó hơn nhiều

Yên Đổ, Tú Xương nay cười hay là khóc?

Ta ngoại lục tuần, nước mắt được bao nhiêu!

 

 

Ốm

 

Chỗ nào cũng đau, chỗ nào cũng mỏi

Lười ngủ, biếng ăn là bị ốm rồi

Ừ thì ốm! Đã làm sao nhỉ?

Khỏe suốt trăm năm, chắc đã ra người!

 

 

Một chiều thu

 

Ngày đi theo cánh chim đi

Mây chiều hấp hối sau đê

Đò đưa em sang bờ bắc

Heo may từ đó bay về!

 

 

Lụa

 

Anh thức nhìn em trong trí nhớ

Đường xa dằng dặc, biết làm sao?

Đành biến đường xa thành tấm lụa

Đợi bọc em vào, trong chiêm bao.

 

 

Xem hái sen

 

Xem hái hoa sen dưới mặt trời

Người rằng người cũng tựa sen thôi

Thân gãy tơ còn vương vấn mãi

Tình vỡ lâu rồi dạ chẳng nguôi!

 

 

Tư duy

 

Biết tư duy, sông sẽ chảy thế nào

Có bỏ việc về quê không nhỉ?

Suốt bao đời chảy về phía bể

Có lúc nào sông chán người không?

Nguồn: vanvn.net

 

Các bài khác:
· PHẠM HẦU - GIEO LỆ VÀNG TRÊN NGẤN NẮNG
· VÀI NÉT VỀ HÌNH TƯỢNG NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG TRUYỆN NGẮN THẠCH LAM
· KỲ SANH - MẢNH ĐẤT ANH HÙNG
· VĂN CAO - 'CÒN NHỮNG TIẾNG RẠN VỠ'
· BẢN MỆNH THƠ BÙI GIÁNG
· HỒ DZẾNH - VĂN XUÔI VÀ CHÂN TRỜI BUỐT NHỚ
· ĐÂU RỒI SÔNG NHUỆ MỘT THỜI VẤN VƯƠNG?
· LƯU QUANG VŨ VÀ 'ĐIỀU KHÔNG THỂ MẤT'
· PHẢI KHÁC – CỐT LÕI SÁNG TẠO CỦA LÊ HUY QUANG
· CHẾ LAN VIÊN - TÔI TRONG ĐAU VẪN LÀM VIÊN MUỐI BỂ
· MAI BÁ ẤN VÀ... 10 KHÚC TRI ÂM
· ĐỌC LẠI MỘT BÀI THƠ HAY NHẤT VỀ TUỔI HỌC TRÒ
· TÁC GIẢ 'HÒN ĐẤT' VỚI CÁC NHÀ VĂN ĐÀN ANH
· NHỮNG BÀI THO HAY DÀNH CHO PHỤ NỮ
· NGUYỄN THỤY LONG - BÓNG CHIM TRÊN NGỌN KHÔ
· SỰ ĐAN XEN CÁC KHUYNH HƯỚNG THẨM MỸ TRONG THƠ HUYỀN QUANG
· ĐẶC TÍNH LÃNG MẠN TRONG NHỮNG NĂM ĐẦU CỦA CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP VÀ THI CA VIỆT NAM THỜI CHIẾN
· CỦA CE’SAR XIN TRẢ LẠI CHO CE’SAR
· TRÍ THỨC VĂN NGHỆ SÀI GÒN TRƯỚC 75 VỚI VŨ TRỌNG PHỤNG
· DẤU VẾT VŨ BẰNG TRÊN HAI TỜ BÁO “TRUNG VIỆT TÂN VĂN” (HÀ NỘI, 1946) VÀ “LỬA SỐNG” (HẢI PHÒNG, 1954-55)

 

  
Gia đình Bích Khê