DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
THƠ TRONG TẬP THƠ 'THÀNH PHỐ ĐẠI DƯƠNG' CỦA KHÁNH PHƯƠNG

Vẫn cách liên tưởng lạ, tạo dựng không gian rộng và mở nhiều lối tiếp cận, ngôn ngữ hiện đại, giàu biểu cảm, đa nghĩa…, nhưng thơ Khánh Phương đã định hình rõ phong cách, gây ấn tượng hơn trước. Đó là cách liên tưởng mạnh bạo mang tính áp đặt, gây cảm giác lạ, nhưng được sáng tạo trong cảm xúc mạnh, chân thành, nên dễ được bạn đọc chấp nhận, và, tinh thần khách quan hóa nhuần nhuyễn trong việc tạo lập một thế giới thơ tích nạp nhiều tầng lớp cảm xúc và không gian - thời gian… (Nhà thơ Mai Văn Phấn)

Thành phố đại dương

 

Hằng đêm tôi mơ

Biển dâng nước nhận chìm thành phố

Tôi thở biển đầy ngực

Xác những con tàu đắm

Hóa bầy cá mập bơi đi

Tôi tới trường

Những trang sách rập rờn trong nước

 

Anh tôi đi giữ biển

Mồ anh nằm dưới đại dương

Rạn san hô thắp đuốc

Đêm đêm tôi tới bên

Xoa tay lên nấm mộ

Thấy mắt anh còn mở

Nhìn quân giặc ngoài khơi

Cánh tay xăm hình giao long

Lặn sâu phá tan tàu giặc

 

Máu anh hòa trong nước

Làm biển đầy lên

Sóng đẩy vào bờ

Những vòng hoa ánh sáng

 

Tiếng chuông ngân không ngừng

Loang những vòng biển

Mãi xa…

Ập vào tôi dồn dập

Tôi lớn lên bằng màu xanh

Biển chở che

Đón những con thuyền về

Cha đứng ở mũi thuyền

Cười vang trong biển

Bữa cơm mùi cá nướng

Lửa rực hồng dưới biển sâu

Tôi vươn mình

Tóc xanh dài trong nước

 

Sóng hừng đông

Cơn bão biển

Dâng tôi tận trời cao

Một ngày

Biển ném tôi lên cát

Nghẹn ngào trong đôi mang cá

 

*

 

Soi vào nhau

Đôi mắt

Biển bắt đầu từ em

Sóng xô tới bờ

Những câu chuyện không bao giờ kết thúc

Biển là cuốn sách

Ghi đầy đủ họ tên

Những người đã chết

Anh hãy lật từng trang

Em hiểu vì sao

Biển xanh đến thế

Và mặn đến thế

Vì đôi mắt

Những người khao khát tự do

Còn mở

Cái chết phục sẵn trước mặt sau lưng

Sóng giấu đi

Những mũi dao hung ác

Biển là người mẹ

Không nhận ra những đứa con

 

Mình đến tìm nhau

Dưới sức nặng ngàn khối nước

Trú vào nhau

Như con tàu trú vào cơn chấn động

Trên đỉnh cột sóng thần

Dựng cao ngất

Nỗi đau mất biển

 

Người dân mất thuyền

Bầy trẻ cạn khô nước mắt

Khóc cha bị giết ngoài khơi

Làm sao ta có thể sống yên?

 

*

 

Hai cánh tay

Dọc thân người

Dựng đôi vi can đảm

Tôi thấy thân mình

Loáng bạc

Bơi lên hàng đầu

Môi chát mặn

Biển dồn về tim

Đập thình thịch

Không thể nào tôi chết

Ngoài khơi

Không thể nào

Tôi mất biển

Cá Ông lực lưỡng

Vung đinh ba

Thủy quái hàng đàn

Thân hình sáng lòa

Trùng trùng

Đi giành lại biển

 

Ngày thanh bình

Đính thêm ngôi sao xanh

Trên vạt áo

Cho không một ai quên

Chải tóc cho biển

Hôn lên mí mắt thâm quầng

Mở rộng nhìn

Giữa nước trong

Ánh bạc muôn trùng xanh

Vệt đuôi quẫy bầy tiên cá

Người dân chài ngồi vá lưới

Mênh mông nụ cười

Sóng xoay tròn áo cô dâu

Đôi người yêu

Bầy cá song

Mở hội

 

Em tôi lại đi giữ biển

Thương em vô cùng

Tuổi còn xanh

Đứng lên vạch mặt chỉ tên

Quân xâm lược

Lại trằn lưng chống đỡ

Cơn bão

Mịt mù vây kín đảo xa

 

Biết bao người

Nắm tay

Trước biển đêm nay

Sóng ập vào bờ

Thở đầy ngực biển

Đại dương thành phố

Đêm nay không ai ngủ

Đổ ra đường

Rung rinh

Muôn vàn quầng sáng

Thắp đường đi tới trái tim…

 

July, 26th 2013

 

 

Hiện thân

 

Tượng hình thân thể em

Trong giấc mơ anh

đường cong

gò má

đôi cổ chân đẹp đẽ

 

Nơi thân thể chúng ta chạm nhau

làm thành thứ ánh sáng không ai chịu nổi

sức nóng

không gì chịu nổi

 

*

 

Đức Phật trên tòa sen

Cơn mưa trùng trùng đổ xuống

ngón tay đẹp

nâng bổng thế gian

cả cơn lũ cuộn xoáy bất định

Những nếp cà sa của Người

làm ngưng mọi tưởng tượng

 

*

 

Đấng Từ bi,

Sao Ngài lại hiện ra

bằng thân thể người đàn ông yếu đuối

nằm ngủ thiếp trong lòng

cánh sen Tịnh độ?

 

 

Chuông buổi sớm

 

Lang thang trong giấc mơ anh

nơi gã bụi đời nghe Jazz

những anh điên làm thiện nguyện trong nhà cô nhi

người đàn bà vượt biển trên chiếc thuyền

chết ngoài hè phố

có kẻ ngất vì đói…

Không ai cầu xin bố thí

 

Những giấc mơ

dấu vết chúng ta để lại

rừng cây không bén lửa

thành phố lùi sát biển

những hải cảng bị cầm cố

cơn mưa hiện lên tòa thành

mái cong sống trong tiếng ồn động cơ

 

Giấc mơ

ta bước sang nhau trộn vào nhau cái hôn vô biên

trên những đứt gãy vỏ trái đất…

 

 

Tiếng

 

Chuông gió kêu

Như bầy chim sắp mổ vỏ

Tiếng kêu thấm khắp bình nguyên

Thâu tóm mọi con đường

Vượt khỏi thinh không

Rùng mình khi chạm vào

Cái lưỡi lạnh của bọt sóng trắng…

 

Sắp mổ vỏ

bầy chim bay qua đại dương

 

San Francisco 7/ 4 – Mountville, PA sớm 30/ 4/ 2013

 

 

Con thuyền

 

Lướt trên sương mù

Nhanh hơn ý nghĩ

Không đi mà tới

Giữa biển đêm

 

Người gặp nạn

Thấy ánh sáng dệt từ vạt áo

Quán Thế Âm

Tình thương làm mọc lên

Bến cảng phía trước

 

Những ý nghĩ tốt lành

Làm thành bậc thềm đá

Kiên nhẫn chờ

Con tàu đến từ quê hương bị hủy hoại

Cơn mưa muộn

Những giọt nước

Làm thềm đá đầy lên

 

Chưa từng có điều tốt lành nào

Không bắt đầu từ ý nghĩ tốt lành

 

Sao trong lòng người

Con thuyền Bồ tát

Thường tới muộn?

 

Hà Nội 10/02 – Mountville 03/ 05/ 2013

Nguồn: vanvn.net

 

Các bài khác:
· HÀNH TRÌNH 'ĐI TÌM NHÂN VẬT' CỦA NHÀ VĂN
· VĂN XUÔI NỮ - LÀM MỚI HAY TỰ ĐÁNH MẤT “ĐẶC SẢN TÂM HỒN”?
· VŨ ĐÌNH LIÊN - 'ÔNG ĐỒ VẪN NGỒI ĐẤY...'
· TRUYỆN KIỀU ĐÃ ĐƯỢC VIẾT Ở PHÚ XUÂN - HUẾ
· TỐ HỮU Ở KON TUM
· NHỮNG KỈ NIỆM CỦA TÔI VỀ VĂN HỌC MIỀN NAM
· NGƯỜI ĐÀN BÀ TRỜI CHO LÀM THƠ
· NGƯỜI ĐÀN BÀ TRỜI CHO LÀM THƠ
·
· VĂN CAO VÀ CHUYỆN THI ĐỔI QUỐC CA MỚI
· ĐOÀN CẦM THI - 'VIỄN VỌNG' LÀ HIỆN THÂN CỦA LỐI VIẾT MỚI
· KHÚC CA THIÊNG CỦA LỬA
· ANH ĐỨC - SỰ TRÙNG HỢP HAI NGUYÊN MẪU
· HAI BÀI THƠ CỦA ĐỖ TRỌNG KHƠI
· VĂN CAO CỦA TOÁN
· NGÔ TẤT TỐ - ÔNG ĐỒ TÂN THỜI BẬC NHẤT UYÊN THÂM
· 2 BÀI THƠ TIỄN NHÀ NGHIÊN CỨU VŨ NGỌC LIỄN
· DƯƠNG TƯỜNG NÓI VỀ 'GIẤC MƠ' MANG TÊN PROUST
· XÉCGÂY ÊXÊNHIN TRONG MỘT THẾ GIỚI KHÔNG TRỮ TÌNH
· GÃ (TẶNG ĐÀ LINH)

 

  
Gia đình Bích Khê