DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
MÙA XUÂN - MỘT MIỀN RIÊNG CỦA THI CA

Không chỉ là mưa bụi, không chỉ là chồi non lộc biếc, không chỉ riêng khoảnh khắc giao thừa mới làm nên ý nghĩa xuân sang… Mà sức xuân luôn rạo rực trong trái tim thi sỹ ngay cả khi mùa xuân thiên nhiên vừa đi qua hay còn chưa kịp đến. VanVN.Net mong muốn được cùng bạn đọc khám phá và cảm nhận từng nhịp xuân rộn ràng trong những thi phẩm được viết trong những ngày đầu năm mới…

 

NGUYỄN QUANG THIỀU

Bàn tay của thời gian

 

Nàng ra đi như ngọn xuân cuối cùng

khuất sau hàng cây giăng những tổ chim đầy trứng

Giọng nói hôm qua còn tuyệt vọng trước bức tường im lặng

và một người im lặng hơn đứng cuối con đường

 

Bước chân nhẹ dần và nàng trở lại

ngày thanh xuân lần thứ nhất của nàng

Hoa tường vi trên tường nở rộ

Một con sơn ca rũ say trong tiếng hót chính mình

 

Đấy là ngày cây sinh hạ tất cả những chiếc lá

và dòng hoa từ ruột gỗ tuôn chảy ra không ngừng

Đấy là ngày lũ trẻ thôn quê lấy những viên sỏi trắng

Bày một trò chơi xưa ở giữa hai người

 

Và mùa hạ đổ về cơn lũ khổng lồ ánh sáng

Những chiếc tổ tung lên trời ngàn vạn cánh chim

Một bàn tay vô hình xoay khẽ thời gian làm hai người biến mất

Trên cánh đồng lấp lánh nước và hoa

 

 

MAI VĂN PHẤN

Bông hoa Yên Tử

  

Nở trên đỉnh núi

Thản nhiên trong gió mạnh

Mây bay

 

Bảy trăm năm trước

Đức - Phật - Hoàng Trần Nhân Tông

Cúi đầu đi qua

 

Em và tôi

Đang cúi đầu đi qua

Các con và mọi người

Cùng cúi đầu

Đi qua

 

Xuống chân núi

Gặp đoàn hành hương

Tay gậy trúc

Mắt ngước lên

Thiêu đốt gốc hoa ngùn ngụt.

 

TRẦN QUANG QUÝ

Trên cầu Long Biên

 

Những đôi bạn trẻ đứng trên cầu ngắm hoàng hôn Hà Nội

dưới cầu sông chảy một ngàn năm

và đã chảy cả những ngàn năm trước…

 

Dòng sông vỗ tình yêu và mênh mang lớp lớp sóng buồn

vỗ lời ru thì thầm chỉ trời xanh mới hiểu

tôi ngắm sông Hồng bằng đôi mắt thức từ ngàn năm trước

những hàng mi cổ tích khép mở chân trời xa

 

Rồi sông trôi đi, rồi đời mấy lẻ

rồi phù sa ngồn ngộn theo mùa

nước mắt nghìn năm sông Hồng mãi đỏ

gió vén lên những trầm tích bến bờ

những lầm lũi triền sông

cánh cò, cánh vạc

những đôi mắt còn mắc cạn bên thềm lục địa

đang nhìn ta bóc ngấn phù sa

 

Những đôi trẻ kia rồi ngày mai sẽ là kỷ niệm

nụ cười lớp lớp sóng mang đi

có ai vớt trong phù du bọt biển

đôi mắt nào còn dạt bờ xưa?

 

Hà Nội 1000 năm, 12/9/2010.

 


KHUẤT QUANG THỤY

            Lời ru chim Nhạn

 

     Một thời bom đạn tơi bời

Mà sao cánh Nhạn không rời tháp xưa?

 

     Trời thanh bình đẹp như mơ

Đất thanh bình đã bốn mùa xanh tươi

     Đời thanh bình sáng mặt người

Mà sao cánh Nhạn cuối trời biệt tăm?

 

     Tháp buồn rưng rức rêu phong

Núi không có Nhạn như không có gì.

     Em buồn bắt giọng từ qui

Khàn đêm gọi Nhạn, Nhạn đi chưa về

 

     Nhạn ơi, giận dỗi điều chi

Núi chưa xanh đủ trời thì chưa trong

     Lòng người còn nặng đếm đong

Dòng đời chưa tỏ đục trong, em hờn?

 

     Về đi cho Núi xanh hơn

Cho kiêu hãnh Tháp, nhập hồn ngàn năm

     Cho trong trẻo nước Đà giang

Cho thi nhân lại mơ màng ngóng trông

 

 

HOÀNG VŨ THUẬT

    hương trấu

 

Mẹ tôi nhóm trấu trong chiều

Khói xanh lên tận cánh diều ngày xưa

Gió lùa vạt áo phèn chua

Mẹ đi như thể sợi mưa qua đồng

Tôi cùng lũ trẻ rong rong

Mơ theo ngọn khói bay vòng trời cao

Biết đâu hạt thóc vàng au

Nắng hong mùa trước, mùa sau bão dần…

Bây giờ chiều xế qua sân

Bờ tre bóng rã, bần thần mái quê

Ai kia gánh thóc ngoài đê

Sao đây xác trấu tái tê lòng chiều

Lá cau xao tựa ngọn triều

Vườn đan cỏ chỉ liêu xiêu chân người

Tôi vun bếp lửa dưới trời

Nồng cay hương trấu, rối bời rạ rơm.

 

ĐOÀN VĂN MẬT

Tự xuân

 

Ngồi như đêm tối

chờ lá non ra đời

hoa mỏng manh khuya khoắt

lặng lẽ theo mưa trừ tịch

 

Bóng người trước mặt

đường xuân càng bước càng xa

chợt thấy cỏ xanh hỉ nộ

đã in nhiều dấu chân qua.

 

 

LỮ THỊ MAI

Lễ chùa

 

Ngày mưa khập khiễng về thăm

bên kia Tây hồ bên này Trúc Bạch

bên du thuyền thong dong bên mục lòng miếu nhỏ

gió sương đôi tiếng thì thầm

 

người đợi chiều lam hóa sóng

tiếng tiêu xưa ám khói đôi bờ

lỡ hẹn từ ngày em dệt lụa

cung nữ bấy giờ vắng xa

 

mưa rồi sao ta vẫn khát

nhịp môi mọng đỏ hoàng hôn

gốc đa có người hỏi chuyện

đẩu đâu dắt díu nhau về

 

mưa rồi sao ta vẫn khát

nhịp chân chầm chậm nơi này

gốc đa có người quét lá

lặn vào mắt biếc muôn cây.

 

 

ĐÀO TẤN TRỰC

Xuân về trên bản em

 

Nắng vàng tươi trải chân đồi

Mùa xuân thay áo đất trời hòa chung

Người đi sương núi theo cùng

Ô xòe che nắng chim rừng reo ca

 

Bản em mai điểm hiên nhà

Buôn Kít thung dưới như là thần tiên

Sáo khèn ai đụn lên non

Sắc xuân vây kín những con đường làng

 

Nhà rông khoe áo rộn ràng

Tiếng chiêng núm nhịp, tiếng đàn T’rưng

Tiếng em, tiếng suối reo mừng

Hoa ban nở trắng núi rừng dựng trăng.

 

 

PHẠM VĂN VŨ

Cánh đồng về sáng

 

Dành dụm hơi ấm từ khoanh lửa rơm lũ trẻ đánh rơi

Ngọn khói đêm nay cuộn mình thiêm thiếp

 

Trong giấc mơ im ắng

Có tiếng chân líu ríu đang cười

Có vạt đất vùi mình vào cánh dế

Vũng cỏ hứng về một hạt sao rơi

 

Trở mình chạm lưỡi liềm mùa cũ

Dụi mình gặp chùm rễ trầm tư

Dưới vết chân chú bé hay quên dép

Khe khẽ cựa mình một giọng hát ru

 

Làm sao nghe hết được cánh đồng

Để ngày mai kể chuyện cho đàn chim sẻ

Bao nhiêu mầm rễ mọc trong lòng

Càng về sáng bầu trời càng nhẹ

 

Quẩn trong lớp vỏ ngủ quên

Ngọn khói hát bài ca ẩm ướt

 

NGUYỄN ĐỨC PHÚ THỌ

Mừng                           

(cho N.)

 

Mùa xuân về thơm sắc nắng

Xuân về vương mắt lộc vừng

Xuân nghiêng dịu dàng mắt cỏ

Hoa cài, nụ biếc bâng khuâng

 

Mùa xuân em thành thiếu nữ

Tay thon ướm nắng ngọc ngà

Mừng em tuổi này chớm nụ

Xinh từ môi mắt xinh ra…

 

NGUYỄN HIỆP

Tắm Tết

 

Em cởi chiếc áo cũ ra đi

Anh mở cho em hàng nút

Buồn vui bốn mùa phải đâu phút chốc

Kỳ cọ thật nhiều mới tráng lệ đường cong.

 

 

Tắm Tết

Chiều ba mươi

Tắm những lẫn khuất,

Những mập mờ giữa em và tôi

Tắm những con chữ ứ bụi ba trăm sáu mươi ngày cơm cơm áo áo.

 

Xối nước vào những lem luốc tinh thần

Chà rửa những quẩn quanh hom hem, cũ mèm ý tứ,

Tắm say sưa cho sạch mùi giận dữ

Cho điềm đạm con người giữa đất thấp trời cao

 

Tắm Tết

Chiều ba mươi

Tắm những lạnh héo cả quãng đời bụi bặm

Những đợi mong và ánh mắt lạc hồn

 

Tắm Tết

Chiều ba mươi

Sẽ long lanh như Tết

Em cởi chiếc áo cũ ra đi!

 

 

ĐÀO ĐỨC TUẤN

Vạn thọ

 

Biết viết gì kiếm chút xuân

ngoài kia vạn thọ đơm thơ

ơi từng đoá hôn chân quê

nồng chi tình làng nghĩa xóm

 

Đơn sơ dáng màu mộng mị

toả bên cây rơm hiên nhà

mà giữa phố phường chật hẹp

hoàng hoa cứ mãi ngân nga

 

Hoa à, đời người ngắn lắm

Vạn Thọ, lỡ tên em rồi

nếu mai có còn nhắc nhở

người nhớ Em hay nhớ Ta

 Nguồn: vanvn.net

 

Các bài khác:
· ĐỌC 'BÃI VÀNG, ĐÁ QUÝ, TRẦM HƯƠNG' CỦA NGUYỄN TRÍ
· ĐỌC 'BÃI VÀNG, ĐÁ QUÝ, TRẦM HƯƠNG' CỦA NGUYỄN TRÍ
· NGƯỜI QUAN TRỌNG NHẤT TRÊN ĐỜI
· CHÙM THƠ ĐẦU XUÂN CỦA PHẠM NGỌC THÁI
· THƠ ĐẦU NĂM MỚI CỦA LÊ PHƯƠNG DUNG VÀ ĐẶNG HUY VĂN
· ĐẦU XUÂN 'TỈNH DẬY TRONG MƯA' CÙNG MAI VĂN PHẤN
· CẢ THẢY SÁU NGƯỜI
· CHÙM THƠ DỰ THI 'THƠ TÌNH MÙA XUÂN 2014' CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG
· THƠ KHAI BÚT NĂM NGỌ CỦA ĐẶNG HUY VĂN
· TÂM TÌNH LÊ ĐÌNH BÍCH
· BUÂNG KHUÂNG BÚT TÍCH
· NHỮNG TIẾNG NÓI MỚI
· CƯỜI TÚ XƯƠNG, MỘT TRÀO PHÚNG KHÁC...
· NGOẢNH LẠI 'MÙA XUÂN CHÍN'
· HAI BÀI THƠ HỮU LOAN VIẾT VỀ HÀ NỘI
· NGƯỜI CỦA MỘT THỜI, THƠ CỦA MUÔN ĐỜI
· NHÀ VĂN NGUYỄN TRÍ - TIỂU SỬ GÂY SỬNG SỐT
· NGUYỄN BÍNH VÀ BÀI THƠ TẾT BÍNH NGỌ
· NHIỀU KHI THẤY THƠ HAY MÀ CHƯA CHẮC NÓ HAY...
· ĐINH HÙNG - MỘT NHÀ THƠ KỲ ẢO

 

  
Gia đình Bích Khê