DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
LÊ MINH QUỐC - NIỀM TIN CUỒN CUỘN ĐẾN HOÀNG SA

                                                                           LÊ MINH QUỐC

GỬI TRƯỜNG SA

 

Từng đêm tôi nằm cuộn tròn trong chăn ấm

Như con sâu làm tổ giữa hạnh phúc đời mình

Sống hờ hững và yêu hờ hững

Mỗi một ngày đánh mất một bình minh…

 

Sáng nay, chợt thấy trăm biển Động

Xô dạt tôi trôi theo điệp trùng cơn sóng

Trái tim đau một cơn bão đi qua:

Bọn cướp đất dưới ngọn cờ bành trước

Lại chiếm đảo Trường Sa

 

Đảo như một lưỡi gươm sáng quắc

Bãi Cát Vàng(1) nằm giữa biển bao la

Thơ trở dạ xin được đi đánh giặc

Sóng ào ào vỗ mãi bến thơ ta

 

Trường Sa

Trường Sa

Đêm chớp mắt lại mơ về Tổ quốc

Người lính thèm môt lá thư nhà

Chưa hôn mái tóc thơm mùi sữa

Đem trai tim mình

                        Thắp sáng

                                    Hòn lửa

                                                Trường Sa

 

Thôi, đừng lắm lời thi vị chuyện làm thơ

Tôi viết theo đơn-đặt-hàng-thời-sự

Khi sóng vỗ ầm ầm trong giấc ngủ

Tôi giật mình buột miệng gọi: - Trường Sa

 

2.1988

 

____________

(1) Bãi Cát Vàng: Tên gọi hai hòn đảo Trương Sa và Hoàng Sa từ thế kỷ XVIII trở về trước.

 

 

THỜI SỰ THÁNG 5.2014

 

Mỗi một ngày mặt trời lên

Lại thắp sáng nụ hồng trên gương mặt mới

 

Nhưng những ngày này có một điều không bao giờ chờ đợi

Lòng ta đau sóng quặn tận Trường Sa

 

Máu đã đổ vẫn vững bền tay súng

Vẫn kẻ thù hơn bốn ngàn năm từng cướp đất quê nhà

 

Mỗi con người hừng hực Tiến quân ca

Chỉ một niềm tin cuồn cuộn đến Hoàng Sa

 

Sóng chân trời đang nổi giận ầm ầm

Mỗi dòng sông lại dậy sóng Bạch Đằng

 

Mỗi đứa trẻ đều ước mơ trở thành Thánh Gióng

Máu đã đổ vẫn vững bền tay súng

 

Ta đứng dậy từ nơi ta ngã xuống

Ngọn cỏ quê hương muôn thuở vẫn xanh bền

 

Sóng cùng ta dự hội nghị Diên Hồng:

“- Thế nước yếu lấy gì lo chiến chinh?”
“- Hy sinh!”

 

Nhà thơ Lê Minh Quốc

 

 

LỜI MẸ DẶN

 

Khi con cầm trên tay nấm đất

Đã thấy máu của anh hùng bất khuất

 

Nhìn quốc kỳ trong gió đang reo

Nghe vọng về lời tiền nhân thầm nhắc:

Một ngọn núi, con suối, dòng sông

Không bao giờ để mất

 

Giọt máu dân Việt đổ xuống biển Đông

Mỗi con sóng đều hóa Bạch Đằng Giang

Nhọn hoắt như chông

 

Sức mạnh bốn ngàn năm

Đang đồng hành ra trận…

 

 

 Nguồn: vanvn.net

 

Các bài khác:
· TRANG THƠ NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
· PHẠM TIẾN DUẬT - NGƯỜI MANG CHÂN DUNG MỘT THỜI ĐẠI
· BIỂN NÓNG
· CHÙM THƠ - ẢNH MỚI NHẤT VỀ TRƯỜNG SA
· LỐI ĐI CỦA TÂM LINH TRONG THƠ HOÀNG CẦM
· NHỮNG THIÊN TÀI HỘI HỌA SỐNG TRONG ĐIÊN LOẠN
· CHÙM THƠ "QUYẾT TỬ" CỦA TRỊNH SƠN
· QUA PHÀ LONG ĐẠI... NHỚ VĂN
· NGUYỄN NGỌC HƯNG - BẠN VÀ THƠ
· NGÀY VỀ VỚI TRẦN VÀNG SAO
· VĂN CÔNG HÙNG - THƠ VIẾT TỪ BIỂN ĐÔNG
· ĐIỆN BIÊN - NHÌN TỪ THƠ
· PHẠM NGỌC THÁI VÀ SỰ ĐA SẮC CỦA NHỮNG BÀI THƠ TÌNH VỀ BIỂN
· TRANG THƠ KỶ NIỆM 60 NĂM ĐIỆN BIÊN PHỦ
· NHỚ PHÙNG QUÁN VÀ DOÃN TRANG
· DU NGUYÊN - LƯU LẠC NỘI Ô
· NGUYỄN AN BÌNH - "CÒN MỘT CHÚT MƯA BAY"
· VỀ "CÁI GIA GIA" TRONG BÀI THƠ "QUA ĐÈO NGANG" CỦA BÀ HUYỆN THANH QUAN
· 12 TRUYỆN MI NI CỦA LÝ TRƯỜNG KHÔNG
· THƠ MAI VĂN PHẤN XUẤT THẦN

 

  
Gia đình Bích Khê