DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
LÊ VĂN NGĂN - NƠI TẠM TRÚ VÀ QUÊ HƯƠNG

NƠI TẠM TRÚ VÀ QUÊ HƯƠNG

            Riêng gởi Phạm Tấn Hầu

 

Buổi chiều năm ấy, lúc tôi mới đến thành phố nầy

lẻ loi một mình giữa gió rét, những người xa lạ,

                               những cánh đồng hoa, những con đường dốc

Những ngày tạm trú rồi sẽ ra sao?

Câu trả lời vẫn còn mịt mùng trong sương khói.

 

Tài sản quý giá nhất trong túi hành trang của tôi chiều năm ấy

chỉ là câu nói của một nhà hiền triết:

Kẻ nào tin vào con người

kẻ ấy sẽ được tin.

 

Thuở ấy, lòng tin con người vẫn còn nguyên vẹn ở trong tôi

và tôi đã gặp những người bạn

Con đường dẫn đến hơi ấm tình bạn quanh co qua những triền đồi, ngọn lửa     

trong những quán cà phê, vài mái nhà dưới thung lũng,

                                                 ánh đèn vàng trong khoang xe buýt.                                                                

 

Và hơi ấm tình bạn đã mở cho tôi một cánh cửa

đi vào tâm hồn thành phố

Đêm khuya nào, chạnh nhớ cố hương, lòng chợt hỏi lòng: 

Vì sao nơi tạm trú nầy

đã trở thành quê hương yêu dấu?

 

 

SƠ THẢO MỘT CHÂN DUNG

 

Căn nhà anh khuất trong xóm nhỏ

Nơi ấy mỗi ngày

anh làm những công việc nhỏ.

Đôi khi nhìn anh rửa sạch chén bát sau bữa ăn hay ngồi trước một trang sách mở

tôi ngỡ nhìn thấy một người đang lặng lẽ lau sạch tâm hồn mình khỏi các ảo tưởng.

 

Đêm khuya nào, còn nhớ không

chúng ta ngồi dưới nền trời sao, lắng nghe tiếng biển vọng về từ cuối xóm

Anh bảo thời trẻ tuổi của anh đã qua rồi

việc lớn giờ đây là việc của những người trẻ tuổi.

 

Đêm trước lúc tôi lên đường đi xa, còn nhớ không

chúng ta mời nhau vài ly rượu tiễn

Anh bảo hãy uống thêm ly nữa kẻo mai sau, trong chuyến đi xa cuối cùng

chẳng ai tiễn được ai đâu,

 

Chia tay anh, tôi về tìm những gam màu lạc quan để vẽ chân dung anh

chân dung một người luôn nhìn vào sự thật.

 

Nhà thơ Lê Văn Ngăn

 

 

MỖI KHI VÀ MỖI KHI

 

Mỗi khi ngồi nhìn hoa nở trước mái hiên nhà con

ba lại thấy những ngày con ngược xuôi trên đường kiếm sống

Vẻ đẹp lúc này

thắm tươi từ mồ hôi và nỗi nhọc nhằn.

 

Mỗi khi ngồi nhìn nụ cười con chợt sáng lên trên khuôn mặt phong sương

ba lại nghe tiếng thở dài con trong đêm vắng lặng

ba lại biết niềm vui, dù ít ỏi và tạm thời, vẫn có thể

cứu vãn được nhiều nỗi buồn.

 

 

MỘT NGƯỜI CHA ĐÃ NÓI NHƯ THẾ

 

Có con, cha phải chia bớt tự do của đời mình

rời khỏi những con đường khuya, cha bước vào

ngồi thức canh bên giường bệnh

con người còn bé bỏng này

cần nắm những bàn tay mạnh hơn

để vượt qua một cơn sốt

 

Cha đã chia bớt cho con một phần tự do, thứ quý nhất trên đời

và chẳng buộc con trả giá

trong cuộc sống này, vẫn có những người sống với nhau

không cần theo cách đổi chác

 

Cha cũng không mong con ở mãi bên cha

chim non sẽ đến lúc rời tổ, bay vào trời rộng

con người sẽ đến lúc rời mái nhà mẹ cha, bước theo tiếng gọi của người tình

quả thật, sống gần nhau trong hôm nay

đã thấy trước một ngày không nhìn thấy nhau

 

Ngày ấy, cha sẽ chủ thầm: niềm vui cũng thuộc phần kẻ nào

đã sinh ra người yêu

mong con đừng làm tắt ngấm niềm vui ấy

nghĩa là đừng rẽ vào con đường của kẻ cướp bóc

đừng uống ly bia làm bằng men bất công và mồ hôi của người lương thiện.

 

LÊ VĂN NGĂN

 Nguồn: nhavantphcm

 

Các bài khác:
· THÚC TỀ - MỘT ĐỜI THƠ ĐƠN CÔI
· MỞ RA VÀ ĐỌC
· CHÙM THƠ THIỀN CỦA TUỆ THIỀN
· TRANG THẾ HY - HẠNH PHÚC CỦA NGÔI SAO BUỒN
· TRANG THƠ ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG
· DẤU ẤN LÊ HUY MIẾN QUA HAI BỨC TRANH 100 TUỔI
· SỰ MẤT NGỦ CỦA THI CA
· GIẢI MÃ BÀI CA DAO "ĐI CHỢ TÍNH TIỀN"
· LÃNG MẠN NHƯ TRẦN DZẠ LỮ
· BÙI GIÁNG VÀ A.CAMUS
· ĐẶNG HUY VĂN THƠ CHO VÕ THỊ TẦN -NGÃ BA ĐỒNG LỘC
· ĐOÀN TRỌNG HẢI - CHẠM BỜ SIÊU THỰC
· THƠ LỤC BÁT CỦA KHUẤT QUANG THẢO
· SỐC VỚI NHỮNG VẦN THƠ ỠM Ờ CHUYỆN SEX
· KÝ ỨC TÌNH XƯA
· PHONG VÀO LỚP MỘT
· TẠ VĂN SỸ - TỰ HỌA CHÂN DUNG BẰNG THƠ
· TẢN MẠN VỀ VĂN HỌC ĐƯƠNG ĐẠI VÀ TẠP CHÍ ĐỊA PHƯƠNG
· NHÀ VĂN SAO MAI - NỤ CƯỜI "ĐỂU" VÀ NƯỚC MẮT CHÂN THÀNH
· NHỮNG CHUYỆN CHƯA KỂ VỀ TÔ HOÀI

 

  
Gia đình Bích Khê