DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
EM NHƯ HIỆN TỪ TRỜI XUỐNG

                                                               Ngô Đức Hành (chọn và giới thiệuX) 

 Nhà thơ Đàm Khánh Phương – Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam là một trong 53 nhà thơ, nhà văn tham gia Trại sáng tác văn học về đề tài giao thông vận tải khu vực phía Bắc do Bộ Giao thông vận tải và Hội Nhà văn Việt Nam đồng tổ chức. Trong chuyến đi thực tế đường cao tốc Nội Bài - Lào Cai, ông đã có bài thơ “Thơ viết trên con đường cao tốc”. Đây cũng là tác phẩm được chọn đọc báo cáo tại Hội nghị sơ kết 4 Trại sáng tác văn học do Bộ Giao thông vận tải và Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức sáng 30/11/2014. Xin giới thiệu tác phẩm này và chùm thơ về đề tài giao thông vận tải của nhà thơ Đàm Khánh Phương. 

Nhà thơ Đàm Khánh Phương (trái) và nhà báo Ngô Đức Hành, Phó TBT Nhà xuất bản GTVT - Ủy viên Ban Tổ chức cuộc vận động sáng tác văn học đề tài GTVT tại cảng Hải Phòng.

 

THƠ VIẾT TRÊN CON ĐƯỜNG CAO TỐC

 “Có thể vừa đi cao tốc Nội Bài ­ Lào Cai vừa làm thơ và viết nhạc” - (Trả lời chất vấn trước Quốc hội 18/11/2014 của Bộ trưởng Đinh La Thăng)

 

1. Đó không phải là cái tên được tôn vinh bằng cách  gắn vào những công trình trên mặt đất

Đường biển đường không cầu nổi cầu chìm...

Tôi muốn gọi con đường anh đang đi là con đường Bộ trưởng

Bởi sau mỗi cuối ngày sự khôi phục niềm tin lại nối dài thêm hàng triệu con tim.

 

Sao lại nghĩ những công việc anh làm là điều “vụn vặt”

Khi mục đích cuối cùng là hạnh phúc của nhân dân

Khi mục đích cuối cùng nhằm dựng xây đất nước

Khi niềm tin yêu của mỗi chúng ta được bồi đắp cao dần

 

Không phải ngẫu nhiên được bẩy mươi sáu phần trăm ủng hộ

Nhân dân cả tin nhưng không muốn bị dối lừa

Một khi đã tai nghe mắt thấy

Không thể không động lòng khi nhìn anh đội nắng dầm mưa

 

Có cách gì “chế tạo” ra mồ hôi với nón cối, áo thô “vi hành” xe bus

Có cách gì “đóng vai” đu dây xuống vực chỗ hiện trường

Sách lược lớn được bắt đầu có thể

Từ nơi tràn đầy cảm xúc của yêu thương...

 

Không phải “sẽ” đâu, chiếc cầu treo phải là “làm ngay” và “cấp tốc”

Cô trò các em không còn chui túi nilong vượt lũ lụt tới trường

Cả làng xã biết ơn người công bộc

“Trả” kịp một con đường ra với ruộng nương....

 

2. Thằng cháu nội tôi với chiếc xe đồ chơi trên sân nhà có bố mẹ ông bà bao bọc

Vấp quả bóng lăn bất chợt đổ kềnh

Bỗng xa xót vạn ngả đường đất nước

Mỗi một lần gặp sự cố chênh vênh...

 

Nhưng, những kẻ tham lam mưu toan rút ruột công trình sát hại con đường lập tức phải đem ra “trảm”

Quân lính rụng rơi, chẳng thể không buồn

Dẫu đau đớn chịu đôi lần thay máu

Cho mỗi ngày Đất Nước sáng tươi hơn

 

3. Chúng tôi biết: Đinh La Thăng tuy anh không còn trẻ

Nhưng một khi đã là Tướng cầm quân, thì còn lâu anh mới chịu cỗi già

Khi vào trận đâu phải vì chiếc ghế

Phẩm chất này từ “chất lính” sinh ra

 

Muốn giữ mãi hình ảnh anh hôm nào ôm đàn hát tình ca bên những người lính đảo.

Trên sân Ecopark mùa Wold Cup gần đây, hữu đột tả xung anh tiếp tục ghi bàn

Sau phiên họp trên nhà Quốc hội

Dành thời giờ đón con khi tiếng trống trường tan

 

4. “Cầm chiếc vé tầu hỏa trong tay, sáng ăn phở cạnh Hồ Gươm tối đã tới Sài Gòn cùng bạn bè uống Cà phê Phố”*

Đã rất tin anh, chúng tôi biết đợt chờ

Bởi, lên chuyến Nội Bài ­Lào Cai sớm nay, êm đềm trên cao tốc

Tôi đã hoàn thành khổ cuối một bài thơ....

 

* Lời ước hẹn rất đáng được tin cậy của Đinh La Thăng - Bảo tàng Văn học Việt Nam.

Trại viết Bộ GTVT ­ HNVVN,

Hà Nội đêm 24/11/2014

 

 EM NHƯ HIỆN XUỐNG TỪ TRỜI

 

Bẩy ngày, cách sông cách núi

Bẩy ngày, vướng gió vướng mây

Điện thoại không đường nhắn gửi

Ra, vào… bấm đốt ngón tay.

 

Mau về, cùng con cùng cái

Đổi anh đi trẩy nước non(*)

Đã lỡ một lần trót dại

Để ta quay quắt hao mòn …

 

Vừa bước về vùng phủ sóng

Vội vàng bấm gọi: Anh ơi!

Này tiếng, này hình, này bóng

Em như hiện xuống từ trời!

 

________

(*) Nàng về bế cái cùng con/Để anh đi trẩy nước non Cao Bằng.

 

 GẶP ĐƯỜNG HOA SẤU NỞ

 

Đã rất lâu tôi mới có lại một đường chiều

Hơi thở khẽ sau lưng mình xáo động

Bàn tay thức trong bàn tay phấp phỏng

Thoáng như hương và mờ ảo như hương

 

Ngỡ đang trôi lạc trên những ngả đường

Bao lối cũ khuất chìm vào xa lạ

Cứ chầm chậm ngước theo từng mắt lá

Thoảng mùi hoa sấu nở rụng sang hè

 

Có cái gì vẫy gọi phía bên kia

Cánh buồm chạy dọc hai bờ phiêu lãng

Con sóng đỏ cuốn hết màu dĩ vãng

Đã cho ta neo lại bến bờ

 

Thêm một làn hương tóc chảy vào thơ

Xin mắc nợ một lần Em - nước mắt

Xin mắc nợ một lần Ta - đã hát

Những lời ru nhỏ ướt mảnh - vai - trần.

 

GIƯỜNG NẰM TOA SỐ 4

 

Gửi BB

Đưa ta về xứ sở thần tiên

Giường nằm - Toa số bốn

Đất trời chừng đảo lộn

Tàu như trôi trên sóng biển bồng bềnh

 

Đã chìm nổi lênh đênh

Đã đong đầy bão gió

Toa số bốn nhận ta như khách trọ

Mà nuôi ta một đêm ở yên bình

 

Chuyến tàu năm chiến tranh

Chỉ đủ chỗ cho ta đứng lò cò ngót trăm cây số

Mỗi lần con tàu đỗ

Tay rụng buông, tê dại hết thân mình

 

Lúc bấy giờ em chưa có anh

Nụ hôn ấy ở nơi nào xa thẳm

Toa số bốn và cánh tay nồng thắm

Dắt anh về ngày xưa.

 

Ngày xưa ơi, ngày xưa…

Gian khó thế mà sao bền vững thế

Đem một thời dâu bể

Thấm sang miền tươi xanh

 

Sau giấc mộng trong lành

Tàu kịp thức đưa ta về đúng hẹn

...

 

VIẾT BÊN CẦU CỐC LẾU


Tất tần tật đều thừa

Cả chăn ga gối đệm

Cả tủ lạnh điều hoà và vô tuyến…

Đêm Phương Anh - Không em

 

Điện thoại nằm bên lạnh ngắt im lìm

Không một lần run rẩy

Có lẽ nào bên ấy

Chìm vào lãng quên

 

Căn phòng đẹp bình yên

Cứ cồn cào bão nổi

Có một vùng sẫm tối

Choàng lên hình bóng quen

 

Hơi gió lạ động rèm

Ngó sông Hồng cuộn chảy

Cốc Lếu đã chật rồi

Ngóng một người - chẳng thấy

 

Em đang đâu bây giờ

Không một lời nhắn gọi

Chợt thấy nơi ngực mình

Có một vùng buốt nhói.

 

 

 

Các nhà văn trong chuyến đi thực tế tại Đường cao tốc Nội Bài – Lào Cai

NGUỒN: VANVN.NET

 

Các bài khác:
· LÃO SAY
· NỖI CÔ ĐƠN MANG TÊN NGUYỄN HUY THIỆP
· CHÙM THƠ CỦA ĐẶNG HUY GIANG
· NGHĨ VỀ DI CẢO MẦY NGHÌN TRANG CỦA MỘT NHÀ THƠ YỂU MỆNH
· TRẦN VŨ MAI - DUYÊN NỢ VỚI NHA TRANG
· THƠ VIẾT CHO THÁNG 12 CỦA KHALY CHÀM
· TRANG THƠ NHIỀU TÁC GIẢ
· HỒ ANH THÁI QUA CON MẮT BẠN BÈ
· ĐÃ QUA RỒI CHỦ NGHĨA HIỆN THỰC HUYỀN ẢO?
· BÍ MẬT HAI CUỘC HÔN NHÂN CỦA XUÂN QUỲNH
· LỜI NGUYỆN CHO CÁNH ĐỒNG
· PHẠM NGỌC SAN SỐNG VÀ VIẾT VÀ VẼ…
· CHÙM THƠ NGÔ MINH
· LÊ TRÍ VIỄN - MỘT NGON LỬA
· VŨ ĐỨC SAO BIỂN - THAO THỨC NHÌN TRĂNG
· KHỎA THÂN TÂM TRẠNG
· NGỠ NGÀNG GẶP LẠI THƠ NGƯỜI CŨ
· NGỠ NGÀNG GẶP LẠI THƠ NGƯI CŨ
· TRANG THƠ NGUYỄN TUYẾT LỘC
· THU BỒN TRONG KÝ ỨC NHỮNG NGƯỜI CÙNG THỜI

 

  
Gia đình Bích Khê