DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
BÁCH MỴ - XÒE TAY GIỮ TỪNG KHOẢNH KHẮC

BAY

 

Thôi đêm nằm xuống đây

Đời vuông tròn đã rõ!?

Tiếng cười như bão gió

Tạt mưa vào sông êm

 

Đêm thôi cuộc kiếm tìm

Đường dài hơn tiếng thở

Có bàn chân bước dở

Sụp hố đời thành đêm

 

Nghe trong tiềm thức quen

À ơi lời ru mẹ:

'Con cò ngày xưa bé

Không hỏi mẹ mà bay....'

 

 

KHÚC THU XƯA

 

Khu vườn đêm trăng ngào ngạt dấu yêu

mẫu đơn trắng quyện hương lài hương sứ

đêm mười sáu

bước ra thành thiếu nữ

gió êm êm trăng ngủ sáng quên về

 

Nỗi nhớ giăng đầy bàng bạc phía bờ đê

quang gánh mẹ trĩu nỗi buồn mưa nắng

hoàng hôn ửng ráng chiều trong mắt

cọng khói vẽ đường tóc bạc mẹ gió bay

 

Nỗi nhớ giăng đầy đồng lúa tuổi uốn câu

những hình nhân bù nhìn đội nón cời canh trời chim chóc

cha bắt cá ngăn bờ tát nước

chiều reo vui tiếng hát xanh rờn

 

Nỗi nhớ giăng đầy mang tên mùa thu

trăng mười sáu xênh xang khu vườn cổ tích

quả ổi trái chanh…

ngọt bùi chua chát

mùi hương thơm, thơm ngát tận bây giờ

 

Thương nhớ đầy vơi từng tuổi theo mùa

khuya tháng tám quay về

thành thiếu phụ

khúc thu xưa trong vườn cây gió kể

đồng vọng bàn chân từng bước… thu về.

 

 

HOA NẮNG

 

Nắng về ngang con đường ấy

Quay vòng nỗi nhớ thênh thang

Bốn bề chập chờn ký ức

Người thương in dấu đầu làng

 

Xoè tay chạm từng khoảnh khắc 
Lặng đường gân guốc thu xanh
Gió lay dặt dìu trí nhớ   
Nghe chiều rót tiếng xa xăm

 

Lên đồi vấp từng kỷ niệm  
Cỏ may lưu dấu váy hồng
Một trời sim, mua vẫn tím
Mơ hồ con mắt hư không

 

Nhấp nhô chân trời lam khói

Cánh đồng vẫn thuở đôi mươi

Đụn rơm thơm mùa thu cũ

Ngõ vắng trăng gieo tiếng cười

 

Chuông chùa bình yên đưa tiếng

Nhẹ như lời gió qua sông

Cánh đồng bao mùa hò hẹn

Nắng gửi bên hiên vợ chồng

 

Tác giả Bách Mỵ

 

 

SANG ĐÔNG

 

Buông tiếng thở dài
đá đã ở đáy sông

Ngày thườn thượt cánh đồng đời cuối vụ
ống thả, ống săn vào ngày thiếu đủ

 

Tóc rối vực ngờ phừng phực lửa thanh xuân
há miệng vào đêm
ước chừng dễ thở

Giữa cuộc giằng co trăng khuyết
bóng lưng chừng...

Giấc ngủ mơ nôi
đường xa vụt tối

 

Một giọng Sơn ca chợt hót vang trời...

Mở nắng ra thôi!
Ngày thênh thênh bay trên đồng nhớ
Vườn nhà hoa nở
mưa dở đất hang

 

Giấu mùa thu dưới vạt cỏ mềm
Heo may lướt thướt băng đồi
Sang đông...

 

BÁCH MỴ

 Nguồn: nhavantphcm

 

Các bài khác:
· NIỀM TIN VÀO MỘT THẾ HỆ VĂN NGHỆ SỸ MỚI CỦA QUÂN ĐỘI
· VŨ CAO - MỘT GÓC NHÌN GẦN
· NGÔI NHÀ TUỔI THƠ THI SĨ NGUYỄN MỸ
· NHỮNG ĐIỀU KHẲNG ĐỊNH BẢN QUYỀN QUYỀN NHÂN THÂN CỦA TÁC GIẢ NGÔ TẤT TỐ ĐÃ BỊ VI PHẠM
· TRANG THƠ NGUYỄN HƯNG HẢI
· LÝ HOÀI THU - BẠN CỦA NHÀ VĂN QUÂN ĐỘI
· MẶT TRỜI ĐÊM CỦA TRỊNH CÔNG LỘC
· CHÙM THƠ NGUYỄN THANH LÂM
· NGUYỄN ĐÌNH TÚ - MÙI BUỒN ĐƯƠNG ĐẠI
· GIẢI MÃ SỨC HÚT CỦA THƠ NGUYỄN PHONG VIỆT
· TRANG THƠ NGUYỄN THỊ THU NGA
· NGUYỄN DU VÀ NHỮNG MỸ NHÂN TRÊN ĐƯỜNG 10 NĂM GIÓ BỤI (1786-1796)
· CHẲNG CẦN LÀ HẬU HIỆN ĐẠI
· THƠ MAI BÁ ẤN TRÊN BÁO ĐÀ NẴNG CUỐI TUẦN
· MAI BÁ ẤN VÀ CHÙM THƠ DÂNG NHỮNG NGƯỜI THÂN
· NGUYÊN HUY THIỆP - ĂN ĐÒN SỐ PHẬN CŨNG NHIỀU
· VĂN CHƯƠNG, MA TÚY VÀ ĐƯỜNG BAY CỦA VIÊN ĐẠN
· PHẠM DUY - MỘT VÀI CHUYỆN TÌNH Ở HUẾ
· LÊ HUY QUANG - MỘT ĐỜI BÚT LÔNG, BÚT SẮC VÀ GUỐC MỘC
· CHÙM THƠ NGUYỄN THỊ THANH LONG

 

  
Gia đình Bích Khê