DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
TRANG THƠ LỤC BÁT TỪ TẠP CHÍ SÔNG HƯƠNG

LTS: Trước những thử thách của nhiều trường phái thơ hiện đại, xem ra thơ lục bát Việt Nam vẫn sống khỏe. Nó thậm chí không nhất thiết phải phân biệt rạch ròi “hậu lục bát Truyện Kiều”, “hậu lục bát Lửa Thiêng” hay “hậu lục bát Bùi Giáng”. Tuy vậy để được ghi tên tác giả dưới những âm tiết quen thuộc, dễ nhớ đó… ắt tâm hồn người thi sĩ phải gạn đục khơi trong bao lần.

Trang thơ lục bát

Minh họa: Nhím

Chùm thơ lục bát của 2 tác giả miên di Trần Xuân Trường được giới thiệu sau đây với mong ước chia sẻ với bạn đọc Sông Hương những âm tiết thuần khiết của một dòng thơ hằng nuôi dưỡng tâm hồn của người Việt.
SH



miên di

Cánh buồn bay

tự dưng sợ sợi tóc
rơi
sượt qua nỗi nhớ rụng
nơi điêu tàn
ngày buông lẳng lặng cờ tàn
đêm
vo xếp lại cho lành rách tưa
trưa chiều qua quít chiều trưa
lưng chừng nửa nắng nửa mưa lưng chừng
trở mình về phía không ngừng
gác tay lệch trán lấy lưng làm đầy
trải lòng một cánh buồn
bay
chợp chờn bay cánh khỏa khuây chợp chờn
trống không
đầy một trống trơn
từng cơn nhìn thấy từng cơn
mù lòa



Lời hoa cỏ

Đêm qua nằm chết chiêm bao
Hái lời hoa cỏ về khao nhân tình
Hai vai gồng gự điêu linh
Trần gian trở dạ sinh tình đa đoan
Hoa nghiêm tắt một đốm nhang
Khói còn vướng lại một làn vô vi
Ta bà từng bước sân si
Rồi thì cũng ngõ từ bi tìm về
Say là tỉnh giữa cơn mê
Nhị tì bóc vỏ tỉ tê khóc cười
Que diêm cháy một chút thôi
Thắp vào vô ngã tinh khôi một buồn
Cao Xanh mỏng vỏ vô thường
Trăm năm giáp hạt tử nguồn lai sinh



Di ngần

từ Em đoạn mộng ân trần
rưới vào sinh-biệt một lần nở hoa


Ô hay!
mùa rụng ta qua
Trăng rơi huyệt độ, Em lòa ảnh trăng
thiên tư rịn cánh trăng măng
âm hình thiên sứ miên lang di ngần




TRẦN XUÂN TRƯỜNG

Về với sông Ân

Thuyền xuôi về bến Ân giang
Bờ tre bóng nước mênh mang chuông chiều
Trăng lên cao tít ngọn diều
Nhà ai phơi mảnh chiếu điều mới tinh
Bao đêm thức tự ru mình
Sông ôm ấp cảnh yên bình làng quê
Mải mê sông vẫn mải mê
Mang lời con sóng vỗ về đồng xanh
Cái tôm cái tép hiền lành
Hiền như câu hát mẹ dành ru con
Mùa thu hương cốm chợt giòn
Ai còn ở lại ai còn đi xa
Mượn em một mảnh chiếu hoa
Ta ngồi thức với tiếng gà trên sông.



Tiếng chim gọi mùa

Tháng Năm sao nắng chưa vàng
Để mang hết những muộn màng ra phơi
Sông quê vẫn tuổi đôi mươi
Mùa trăng còn đọng tiếng cười trong veo
Bên kia mảnh chợ quê nghèo
Người về nắng cũng men theo lối mòn
Tháng Năm ngày mẹ sinh con
Tiếng ve đầu hạ rơi giòn bên nôi
Về miền kí ức xa xôi
Giấc mơ tuổi trẻ đang trôi ngược dòng
Tháng Năm sao nắng chưa hồng
Hàng cau đầu ngõ đứng trông mây chiều
Một làn khói mỏng như khêu
Chạm vào vỡ tiếng chim kêu gọi mùa.



Gửi về tháng Tư

Tháng Tư ơi có còn xanh
Cánh ong mở cánh dành dành tìm hương
Nắng treo trên nóc giáo đường
Lung linh một đóa ngày thường bình yên
Tháng Tư gió cũng thật hiền
Chuông chiều ai thả dọc triền sông Ân
Ta còn nợ những bước chân
Đường về xóm đạo nay gần không em?
Nhớ mùi rượu nếp lên men
Nhớ người dệt chiếu thay đèn trăng khuya
Con đò dựa bến sông quê
Chiều nay vắng khách neo về nơi đâu?
Gửi em một tiếng kinh cầu
Trong như giọt nắng không màu tháng Tư.


(SH319/09-15)

 

Các bài khác:
· CÙNG CÁC NHÀ THƠ TRẢI NGHIỆM ĐỒNG THÁP
· NỖI LÒNG CỦA CON NHÂN NGÀY GIỖ CHA LÀ THI SĨ
· CHO CON THÊM VÀI NĂM NỮA, ĐƯỢC KHÔNG BA...
· THOÁT SỢ
· YẾU TỐ SIÊU THỰC TRONG THƠ VIỆT ĐƯƠNG ĐẠI
· NAM CAO - VĂN CHƯƠNG THĂM THẲM PHẬN NGƯỜI
· CHÙM THƠ CỦA LÊ ÂN
· GIỚI THIỆU 2 TẢN VĂN CỦA CÂY BÚT TRẺ NGUYỄN VÂN ANH
· THƠ CA HOA KỲ TƯỞNG NIỆM NGÀY 11-9
· PHAN THỊ THANH NHÀN - BÊN NGOÀI CƯỜI NỤ BÊN TRONG KHÓC THẦM
· BƯỚC CHUYỂN HỆ HÌNH THƠ VIỆT TỪ TIỀN HIỆN ĐẠI SANG HIỆN ĐẠI
· BÀI THƠ "NHÌN TỪ XA... TỔ QUỐC!" CỦA NGUYỄN DUY
· CẢM NHẬN "CỨA NÁT MUÔN TRÙNG" CỦA TRẦN DZẠ LỮ
· LÊ MINH QUỐC - CUỐI ĐỜI CÒN MẸ
· CHÙM THƠ CỦA THANH TRẮC NGUYỄN VĂN
· THƠ VỀ MARINA TSVETAEVA
· ĐÀO TẤN - NGHỆ SĨ BIỆT TÀI
· BÚT TRE-CUỘC ĐỜI DUNG DI VÀ GIẢI NỖI "OAN THƠ" TRẢI HÀNG THẬP KỶ
· CHÙM THƠ CỦA NGUYỄN SINH XÔ
· TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP - TỪ GÓC ĐỘ TU TỪ HỌC VÀ NGUYÊN LÝ ĐỐI THOẠI

 

  
Gia đình Bích Khê