DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
TIỄN ĐƯA NHÀ VĂN NHẬT TUẤN VỀ NƠI AN NGHỈ CUỐI CÙNG

Vào lúc 9h30 ngày 10.10, Hội Nhà văn Việt Nam và Hội Nhà văn TP.HCM phối hợp cùng gia đình đã tiến hành tổ chức trang trọng lễ truy điệu nhà văn Nhật Tuấn tại Nhà tang lễ TP.HCM. Người thân, đồng nghiệp, bạn bè và bạn đọc yêu mến tác phẩm của nhà văn Nhật Tuấn đã nghiêng mình tiễn đưa ông về nơi an nghỉ cuối cùng.

 

Nhà văn Nhật Tuấn họ Bùi, giấy khai sinh đề ngày 07.9.1942 nhưng năm sinh thật là 1939, quê quán Hà Nội, đã từ trần vào lúc 18h ngày 06.10.2015 tại TP.HCM, hưởng thọ 77 tuổi. Ông từng làm việc trong ngành giao thông, công nhân mở đường, lính trinh sát công binh, sau về làm tại Phòng Kỹ thuật Viện Thiết kế Bộ Giao thông, rồi biên tập viên Nhà xuất bản Văn Học. Ông là tác giả của nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch bản điện ảnh,… mà nổi bật nhất là tiểu thuyết “Đi về nơi hoang dã”.

Lễ tang nhà văn Nhật Tuấn

 

Nhà văn Nguyễn Trí Huân - Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đã xúc động đọc Điếu văn tiễn đưa nhà văn Nhật Tuấn, trong đó có đoạn:

 

“Những truyện ngắn đánh dấu giai đoạn đầu sự nghiệp văn chương của nhà văn, được gom lại trong hai tập “Trang 17” và “Con chim biết chọn hạt” đều là những tác phẩm ấm áp tình người, giàu chất thơ, bộc lộ một cái nhìn trong sáng, tin yêu, đó đây biểu hiện nỗi buồn, sự bùi ngùi, xót xa cho thân phận con người, của một trái tim dễ rung cảm.

 

Về Nhà xuất bản Văn học làm công tác biên tập không bao lâu, nhà văn xin chuyển vào Chi nhánh phía Nam. Mảnh đất mới, những mẫu người mới, lại đúng vào những năm tháng đất nước mạnh dạn rút chân ra khỏi cơ chế quan liêu bao cấp; dò dẫm những bước đầu tiên trong cánh rừng lạ của cơ chế thị trường. Phải chăng những yếu tố khách quan ấy khiến nhà văn lao vào lĩnh vực tiểu thuyết, rồi ông viết, ông cho xuất bản như một người đàn bà mắn đẻ. “Bận rộn”, “Mô hình và thực thể”, “Lửa lạnh”, “Biển bờ”, “Tín hiệu của con người”, “Đi về nơi hoang dã”, “Niềm vui trần thế’, “Những mảnh tình đã vỡ”, “Tặng phẩm cho em”, “Một cái chết thong thả”… Nhân vật trong các cuốn tiểu thuyết này là lớp người trung lưu trong xã hội, phần đông là tầng lớp trí thức - những người như ông, giống ông, tâm trạng và những thăng trầm của họ ông tường tận. Đề tài và chất liệu ông lựa lọc không phải là những diễn biến lịch sử, những vấn đề “nóng” về phương diện chính trị, những xung đột xã hội gay gắt… Nhà văn tựa như thiên về lắng nghe tiếng rì rầm của đời thường; những đụng độ, va chạm giữa dục vọng thường tình giữa con người với nhau; giữa con người với những diễn tiến xã hội xẩy ra ở xung quanh. Cứ thế, nhà văn Nhật Tuấn thủng thẳng, nhẩn nha trên hướng đi đã chọn; bám sát, không buông rời đích đến lâu bền của văn chương: Đó là cuộc vật lộn của con người trong mưu sinh, trong ước muốn vươn tới những giá trị chân thiện mỹ giữa biết bao trái ngang của cuộc đời trần tục; trong những ảo tưởng bị lừa lọc và những tự huyễn do mình gây ra cho chính mình.

 

Trong từng ấy cuốn tiểu thuyết, bạn hữu cầm bút và giới đam mê văn chương đánh giá cao hơn cả là cuốn “Đi về nơi hoang dã”. Tác phẩm này được in ấn đàng hoàng; đã đến tay cả chục vạn bạn đọc. Ngay từ dạo đó, trên báo chí địa phương và trung ương đã có bài viết phê bình, giới thiệu sách. Lẽ đương nhiên, giống như bất cứ cuốn sách nào đánh động được dư luận xã hội đều có lời khen và tiếng chê. Sách kể về một đoàn khảo sát địa chất. Trong một lần lạc rừng, gặp trăm ngàn thử thách cam go, dữ dội, mỗi thành viên trong đoàn đều phơi bày ra hết cái TÔI bấy lâu nay được che đậy, cất dấu kỹ càng. Với bút pháp thiên về xu hướng tượng trưng, với sức khái quát hóa cao, với sự “cứng tay” của một cây bút đã tích tụ được nhiều kinh nghiệm bằng vài ngàn trang viết, “Đi về nơi hoang dã” vẫn đạt tới độ sắc nhọn khi lên án những gì là trái tự nhiên, khô cứng, giáo điều; là tiếng nói mạnh mẽ, triệt để trong việc “vĩnh biệt những ngày buồn”.

 

Xin vĩnh biệt một tài năng, một tấm lòng dành cho văn chương. Chúng ta sẽ đọc lại tất cả những trang sách của ông. Để ghi nhận trong suốt mấy chục năm theo đuổi nghiệp cầm bút, mọi niềm vui, nỗi buồn; mọi vật vã, trở trăn của ông đều gắn liền với những hy vọng, thất vọng của đồng bào mình; gắn liền với những trồi trụt, thăng trầm của non sông, đất nước này…

 

Xin vĩnh biệt một nhà văn chuyên nghiệp đã miệt mài, cần mẫn, không mệt mỏi trong việc tìm kiếm đề tài; săn đuổi con chữ; minh mẫn, tinh tường để nhìn ra cái đích cần đến của những giá trị văn chương đích thực. Hình như tính chuyên nghiệp nơi ông còn là ở chỗ ông luôn luôn chỉ biết lấy trang viết là nơi gửi gấm, ký thác tâm trạng vui buồn; bấu víu vào văn chương để an ủi, xoa dịu những mất mát,những tổn thương mà ông gặp phải trong cuộc đời”.

NGUỒN: NHAVANTPHCM

 

Các bài khác:
· CÁC TÁC PHẨM ĐẠT GIẢI THƯỞNG HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI NĂM 2015
· HÀ NỘI ƠI ! MƯA PHỐ
· CHUYỆN TRÒ VỚI HOÀNG XUÂN HÃN
· ĐOÀN LÊ - "MAI TA RA BIỂN TAN VÀO SÓNG XANH"
· CÚ SÚT
· ĐÔI NÉT TRƯỜNG CA CÁC TÁC GIẢ DÂN TỘC THIỂU SỐ ĐƯƠNG ĐẠI
· THƠ TẠP CHÍ SÔNG HƯƠNG THÁNG 8/2015
· VŨ HẠNH - MỘT ĐỜI VĂN, MỘT ĐỜI CHIẾN SĨ
· NGUYỄN QUANG THIỀU VÀ GIẢI NHẤT THƠ KHÔNG BAO GIỜ ĐƯỢC TRAO
· CHÙM THƠ BÙI HUYỀN TƯƠNG
· GS TRẦN VĂN KHÊ VÀ KỶ NIỆM VỚI GIA TỘC NGUYỄN VĂN VĨNH
· NGUYỄN THỊ ÁNH HUỲNH - CHẠY TRỐN THIÊN ĐƯỜNG VÌ SỢ VÔ CẢM
· NĂM ẤY VỀ THĂM THẦY GIÁO CŨ
· CHÚT KỶ NIỆM NHỎ VỀ NHÀ VĂN VŨ HẠNH
· THÚC TỀ - MỘT ĐỜI THƠ ĐƠN CÔI
· NHỮNG CÂU THƠ THÁNG CHÍN CỦA BÙI KIM ANH
· NHÂN DÂN VÀ THẾ HỆ TRẺ KHÔNG THỂ QUAY LƯNG VỚI THƠ CA YÊU NƯỚC
· THƠ TRONG LỄ HỘI TRĂNG TRÒN CỦA TRẦN QUỐC TOÀN
· 4 GƯƠNG MẶT NỮ TRONG VƯỜN THƠ MIỀN NÚI ẤN SÔNG TRÀ
· PHIẾM CHỮ NGHĨA MÀ CHƠI

 

  
Gia đình Bích Khê