DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
DÒNG SÔNG VĨNH ĐỊNH

                                        Trần Thế Nhân


Tôi trở về dòng sông quê - Vĩnh Định
Thuở ấu thơ ngụp lặn những trưa hè
Ôi! Lòng sông trải dài như lòng mẹ
Tắm tuổi thơ tôi thấm mát từng ngày.

 

Tôi lớn lên, xa quê từ dạo ấy...
Dòng sông xưa gợi nhớ mãi khôn nguôi
Ôi! Con sông bao dung như đời mẹ
Nuôi dưỡng tôi, hun đúc một nết người.

 

Về bên sông, tôi cúi mình soi bóng.
Tôi già đi, sông vẫn trẻ vẫn xanh
Sông vẫn chở những bèo trôi mây dạt
Như đời tôi, trải một thuở lênh đênh.

 

Chiến tranh nổ! Bao dân làng ly tán
Sông âm thầm cứ " vĩnh định" bền gan
Bao chứng tích thời gian, sông gạn lọc
Vẫn một dòng xanh biếc - một dòng trong.

 

Con sông quê thân thương như người bạn
Gắn bó dân làng như máu với xương
Khi giông bão, sông cuộn mình quặn thắt
Lúc thanh bình, sông chảy một dòng duyên.

 

                        

 

 

Các bài khác:
· GIAI THOẠI CÁC NHÀ VĂN NỔI TIẾNG
· TRẦN THANH ĐẠM VỚI GIÁO DỤC VÀ VĂN HỌC
· NHỮNG GÓC NHÌN VỀ "TÙNG GAI" CỦA BẠCH DIỆP
· BỬU Ý VÀ NHỮNG CHUYẾN DU HÀNH CHỮ NGHĨA
· TỪ DUY VỘI TÌM MIỀN CỰC LẠC
· PHONG ĐIỆP THAY ĐỔI "GA KÝ ỨC" Ở PHÚT 89
· GÓP Ý VỀ BIÊN SOẠN, GIẢNG DẠY TRUYỆN KIỀU Ở NGỮ VĂN LỚP 9
· BÙI GIÁNG "ĐẤU THƠ" VỚI THU BỒN
· TRẦN NHÃ NHỤY - NHỮNG NGÀY ĐAU THÈM MỘT CHÚT DỊU DÀNG
· THUỐC LÁ - CÕI NHÂN TÂM TRONG "LÃO HẠC" CỦA NAM CAO
· TRANG THƠ TRẦN THẾ VINH
· NHỮNG KHÚC QUÀNH CỦA VĂN HỌC NỮ VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI
· LỤC BÁT
· TRANG THƠ NGUYỄN MINH KHIÊM
· THANH THẢO VÀ TÔI
· KHƠI LẠI MẠCH NGUỒN TỒNTHỂ
· TRUNG TRUNG ĐỈNH CHO RA ĐỜI TRƯỜNG CA GIỮA BÃO BỆNH
· TRẦN DZẠ LỮ ĐI TÌM MÙA THU HÀ NỘI
· CHÙM THƠ CỦA HOÀNG ANH TUẤN
· HÀNG XÓM

 

  
Gia đình Bích Khê