DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
TRANG THƠ TỰ CHỌN CỦA NHÀ THƠ ANH NGỌC

 

Vanvn.net từ hôm nay bắt đầu mở chuyên mục trang thơ tự chọn của các nhà thơ hội viên Hội Nhà văn VN, nhằm mục đích giới thiệu với các bạn đọc yêu văn học những chùm thơ hay nhất, ưng ý nhất của mỗi tác giả trong hành trình sáng tạo của mình. Vanvn.net mong nhận được các trang thơ tự chọn của các nhà thơ (10-20 bài) kèm theo ảnh tác giả. Bài và thư trao đổi xin gửi về 2 địa chỉ sau: vov.khoa06@gmail.com - nguyenvietchien1952@gmail.com

                                                                       Nhà thơ Anh Ngọc (nguồn: Internet)

LỜI TÁC GIẢ:

 

          Tôi in bài thơ đầu tiên trên báo là vào năm 1964. Tính đến nay đã sắp tròn 50 năm. Số lượng thơ in không nhiều, chất lượng sáng tác càng không dám khẳng định là hay hay dở, nhưng tác giả tự thấy phần nào có thể mượn lời của X. Êxênhin để nói hộ về mình: “Tiểu sử của tôi nằm trong thơ của tôi” – Dĩ nhiên, đây chủ yếu là tiểu sử của tâm hồn, tức là tiến trình và những diễn biến của tư tưởng và tình cảm. Trong một dung lượng có hạn, tôi đã cố chọn những bài thơ của mình đã in rải rác từ  nhiều năm theo tinh thần trên đây. Hy vọng khi được đặt cạnh nhau trên cùng một trang báo, những bài thơ này sẽ nói được một điều gì với bạn đọc về thế giới tinh thần không thể nói là đơn giản của tác giả trong non nửa thế kỷ đầy biến động của đất nước và mỗi một con người Việt Nam. Trong Thơ Di Cảo,, Chế Lan Viên tự gọi mình là “Tượng thần Bayon bốn mặt, dấu đi ba…”, còn tôi, nếu cũng tự coi là một “Tượng thần Bayon bốn mặt” thì cả bốn đều được phơi ra trước mắt các bạn đọc thân mến, dù có thể chúng phơi ra không đều nhau…

                                                                                     A.N.

 

          HOA DÀNH

 

                   Tặng Lưu Quang Vũ

 

Cây hoa dành mọc trong vườn ta

Tự bao giờ không ai nhớ nữa

Sáng hôm nay bỗng vô cùng bỡ ngỡ

Bông hoa dành thơm trong vườn ta

 

Phút đầu tiên ta nhận ra hoa

Là lúc đất trời bối rối

Lòng xao xuyến trăm ngàn điều muốn nói

Trăm ngàn điều không thể nói ra

 

Soi vào hoa ta gặp lại chính hồn ta

Trong lửa khói đạn bom hay dưới lòng sâu địa đạo

Nơi nào cũng một màu trắng đó

Cũng một mùi hương như lạ lại như quen

 

Như đóa hoa dành đây ta nửa nhớ nửa quên

Từ những thuở tổ tiên ta theo nguồn sông lần ra hướng biển

Người đến đâu là hương hoa bay đến

Tổ quốc bấy giờ còn là bãi cỏ hoang

 

Những người di dân đi khai phá đất hoang

Đâu ngỡ tim mình hoa lại nở

Khi cô gái đầu tiên gặp chàng trai láng giềng bỗng cúi đầu xấu hổ

Một đóa hoa nói hộ biết bao thương

 

Hoa dành ơi hoa là tấm gương

Cho ta soi vào có phen còn ngượng ngập

Nhìn mặt mình mà mình không nhận được

Vết nhọ ngàn năm nô lệ xóa chưa xong

 

Ấy là khi ta yêu em cháy bỏng trong lòng

Lại vờ vĩnh lạnh lùng : ồ đùa chơi tý chút

Ấy là khi căm hờn lên ngùn ngụt

Ta lại mỉm cười rất đỗi có duyên

 

Hoa dành ơi hoa là nỗi hồn nhiên

Điều không thể nói lại là điều không thể dấu

Hoa trung thực như tình người đi chiến đấu

Quần áo ngụy trang nhưng tâm hồn không một bóng ngụy trang

 

Và hoa chính là thơ mãi mãi ngạc nhiên

Ngàn lần nở vẫn là lần thứ nhất

Cho ta bỗng run tay không dám ngắt

Bông hoa dành thơm trong vườn ta.

 

                                           4-1969

 

       KHOẢNG ĐẤT DƯỚI VÕNG

 

Có gì đâu một khoảng rừng con

Đất cằn cỗi mọc đầy gai góc

 

Có gì đâu một triền núi dốc

Võng bồng bềnh bên thấp bên cao

 

Một lối mòn sỏi đá. Có gì đâu

Một mảnh đất, một khoang trời thu nhỏ

Có lũ kiến tìm mồi trong cỏ

Bâng khuâng cánh bướm nhớ khu vườn

 

Ba ngàn đêm nằm võng ở Trường Sơn

Nào ai đã từng nhìn xuống

Nơi một lần ta về mắc võng

Đường hành quân gửi lại một giấc say

 

Mỗi đầu dây, võng nối một đầu cây

Cây trám, cây sung, cây nào không mọc lên từ đất

Ai biết được nơi nào ta nhớ nhất

Ngửa mặt lên đâu cũng gặp sao trời

 

Mùa xuân hoa trứng gà rơi

Ngọn lang rừng leo quanh cọc phụ (1)

Mùa thu hương vùi trong đất ủ

Bức tranh màu, lá ghép dưới lưng

 

Gặp cây chưa dễ gặp rừng

Cây cầm tay dắt ta về trước cửa

Ôi mảnh đất không quen mà nhớ

Một tiếng tò vò rủ rỉ trong tăng

 

 

 

Có thể nào quên những sáng lên đường

Tăng võng cuốn rồi đất bày trống trải

Chào ngọn cỏ cánh hoa rừng ở lại

Chốn tình cờ phút chốc hoá yêu thương

 

Ta lại lên đường từ một góc Trường Sơn.

 

                                      Tây Quảng Trị, 1972

 

(1) Cây cọc cắm thêm để giữ cho nước mưa không theo dây chảy vào võng.

 

     CHUYỆN NHỎ TRONG RỪNG

 

 

Anh chợt vung dao chém xuống

Một thân cây nhỏ dịu hiền

Đột ngột rơi đầy mặt đất

Những chùm hoa nhỏ không tên

 

Con đường phải đi, phải đến

Cột, xà, dây, sứ chờ anh

Mặt đất chừng như chảy máu

Bâng khuâng một chút không đành

 

Thế đó, làm sao khác được

Những cánh rừng và chiến tranh

Cho đến câu thơ anh viết

Nhiều khi bằng máu của mình

 

Bông hoa nằm trên mặt đất

Lặng im không nói một lời

Mỗi bước dây lên phía trước

Lát đầy những cánh hoa rơi.

 

                                      19-12-1986

 

                                               

          CHÂN DUNG TỰ HỌA

 

Người lính ấy là tôi

Mũ cối lấm lem đầy nhựa

Đường dây nắng cháy trên đầu

Lên dốc vừa leo vừa thở

 

Gương mặt không còn trẻ nữa

Tính nết lại chưa chịu già

Lưng áo bạc màu vác cột

Hai vai bên sứ bên xà

 

Bao nhiều đường đất đã qua

Mắt vàng, da xanh như lá

Nước suối chiêu với lương khô

Lập cập đứng lên lại ngã

 

Người lính ấy là tôi

Ra dây thường đi giật lùi (1)

Gặp khi sa hầm thụt suối

Ảnh con thì đội lên đầu

Thư vợ nhét vành mũ cối

 

Nhật ký dăm dòng viết vội

Buồn vui bút chẳng kịp ghi

Cảm xúc như mực bút bi

Khi thông, thường khi lại tắc

 

Có khi ngồi trên ngọn cột

Đời lính được lúc vi vu

Nhìn cây nhìn trời nhìn đất

Đàn dây gió rít ù ù

 

Cám ơn những ngày tháng ấy

Cho tôi làm lính đường dây

Lòng như vết chai bàn tay

Gian khổ dần dà cứng cáp

 

Đường dây vươn lên từng thước

Niềm vui sờ được bằng tay

Quảng Trị một-chín-bảy-hai

Hai vai bên xà bên sứ

Dép lốp đi trong đội ngũ

Có người lính ấy là tôi.

 

                             16-6-1985

-------              

(1) Động tác rải dây của lính thông tin.

 

 

KÝ ỨC  1972

     

          Tặng các chiến sĩ thông tin bạn tôi ở E 132, mặt trận Quảng Trị.

                   

Những người lính thông tin đang cúi rạp mình

Vác trên vai cuộn dây đồng nặng trĩu

 

Những người lính nghĩ gì không thể hiểu

Những bàn chân đang bấm đất run run

Những bàn tay bám cây cỏ leo lên

Âm thầm bước

Âm thầm nhìn

Âm thầm thở

Những gương mặt thoắt già rồi lại trẻ

Rồi lại già

Rồi nửa trẻ, nửa già

 

Họ cứ đi như từ thuở mới sinh ra

Vai đã gắn với cuộn dây nặng trĩu

Sau đỉnh núi kia

Lại là núi nữa

Sau rừng xanh

Lại tiếp đến rừng xanh

Những người lính thông tin vẫn cúi rạp mình

Đối thoại triền miên cùng mặt đất

Âm thầm nói

Âm thầm nghe

Âm thầm nghĩ

 

Sức lực một đời dồn xuỗng mỗi bước chân

Ký ức một đời sống lại mỗi bước chân

Khao khát một đời nóng bỏng mỗi bước chân ...

 

Có ai hay sau dáng dấp âm thầm

Mỗi người lính một đại dương nổi sóng

Và như thế, cuối cùng họ giống

Cuộn dây đồng họ mang ở trên vai .

 

                                                7 - 2000

     

       MẮC VÕNG Ở SÀI GÒN

 

Lần đầu về với Sài Gòn

Loay hoay tìm nơi mắc võng

Nhìn bốn bức tường nhẵn bóng

Thương tình chẳng nỡ đóng đinh

 

Suốt đêm nằm không trở mình

Hai đầu võng treo song cửa

Mơ màng nửa thức nửa ngủ

Bâng khuâng nửa phố nửa rừng

 

Ru anh như chiếu như giường

Đệm chăn đầu không bén gối

Trong mơ chợt nghe tiếng suối

Mở mắt quạt trần đang quay.

 

                   Sài Gòn, 3 - 5 - 1975

 

 

TRỜI ĐIỆN BIÊN MÂY TRẮNG

 

Trời Điện Biên mây trắng

Trắng như màu hoa ban

Màu áo cô gái Thái

Khuy bạc sáng hai hàng

 

Trời Điện Biên mây trắng

Trắng như màu cơm lam

Màu lững lờ khói bếp

Bay trên mái nhà sàn

 

Trời Điện Biên mây trắng

Trắng màu khói na pan

Màu khói bom, khói đạn

Đọng đến giờ chưa tan

 

Trời Điện Biên mây trắng

Màu những lá cờ hàng

Một chiều bay trắng đất

Trắng trời như khăn tang

 

Trời Điện Biên mây trắng

Màu mộ chí hàng hàng

Màu bạc đầu bạn cũ

Tìm nhau trong nghĩa trang

 

Trời Điện Biên mây trắng

Màu xương trắng đồi hoang

 

Trời Điện Biên mây trắng

Trắng hoa lau bạt ngàn ...

 

Trời Điện Biên mây trắng

Trời Điện Biên mây trắng

 

Trời Điện Biên mây trắng ...

                                                

                                 13-3-2004

          BÀI THƠ VỀ CHIẾC MŨ TRẮNG

 

Rất vô tình người quay lại nhìn tôi

Vành mũ trắng che nụ cười bỡ ngỡ

Chỉ thế thôi thoáng qua trên đường phố

Sao lòng tôi chợt bối rối lạ thường.

 

Người không quen, người cũng khách qua đường

Chưa gặp gỡ, người không hề hò hẹn

Gương mặt ấy và nụ cười tin mến

Người là ai, người đến tự phương nào.

 

Có phải người, tôi chờ đợi từ lâu

Trong những phút cô đơn, những giờ u ám

Không hy vọng, tình yêu, không bè bạn

Ngước mắt lên mong gặp một nụ cười.

 

Mong gặp một mặt người

Như ngọn lửa - một mặt người ấm áp

Như mặt suối - một mặt người trong suốt

Cho tôi soi vào không gợn chút âm mưu.

 

Một nỗi gì cao hơn cả tình yêu

Một nỗi gì còn sâu hơn tình bạn

Chiếc mũ nở một đài hoa màu trắng

Như nụ cười buổi sáng tặng cho tôi.

 

Cho tôi yên tâm bước giữa con người

Cứ thanh thản mà không cần cảnh giác

Để mỗi phút lòng buồn tôi sẽ nhắc :

Người ơi người, người có thực hay không ?

 

                                      8-8-1982

 

          VỊ TƯỚNG GIÀ

Những đối thủ của ông đã chết từ lâu

Bạn chiến đấu cũng chẳng ai còn nữa

Ông ngồi giữa thời gian vây bủa

Nghe hoàng hôn chầm chậm xuống quanh mình.

 

Bàn chân đi qua hai cuộc chiến tranh

Giờ chậm rãi lần theo dấu gậy

Đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy

Đã từng gieo khủng khiếp xuống đầu thù.

 

Trong góc vườn mùa thu

Cây lá cũng như ông lặng lẽ

Tám mươi tuổi ông lại như đứa trẻ

Nở nụ cười ngơ ngác thơ ngây.

 

Ông ra đi

Và...

Ông đã về đây

Đời là cuộc hành trình khép kín

Giữa hai đầu điểm đi và điểm đến

Là một trời nhớ nhớ với quên quên.

 

Những vui buồn chưa kịp gọi thành tên

Cõi nhân thế mây bay và gió thổi

Bầy ngựa chiến đã chân chồn gối mỏi

Đi về miền cát bụi phía trời xa.

 

Ru giấc mơ của vị tướng già

Có tiếng khóc xen tiếng cười nức nở

Một chân ông đã đặt vào lịch sử

Một chân còn vương vấn với mùa thu.

 

                                      22-9-1994

 

VÔ DANH

Ngọn gió vô danh mê mải rong chơi

Con sóng vô danh vỗ phía chân trời

Dấu chân vô danh in rồi lại xóa

Con đường vô danh chạy về trăm ngả

Mặt người vô danh nhớ rồi lại quên

 

Mùa thu vô danh trút triệu lá vàng

Nghĩa địa vô danh mộ chí từng hàng

Ngọn lửa vô anh thắp từ ruột đất

Chim trời vô danh đậu rồi bay mất

Lang thang lưng trời mây trắng vô danh

 

Vô danh là em, vô danh là anh

Gần nhau đâu dễ, xa nhau chẳng đành

Hồng nhan về trời, tương tư ở lại

Gửi vào câu thơ đa đoan cát bụi

Câu thơ lầm lụi như người – vô danh.

 

                                      1998

 

 

CÚI CHÀO THIÊN KỶ THỨ BA

 

Cúi chào Thiên Kỷ thứ Ba

Ngàn năm nữa lại chờ ta cuối trời

Thời gian mải miết về xuôi

Nhớ nhung chi để mặt người phong sương

Cây còn rợp bóng Hán Dương

Cỏ xưa Anh Vũ bên đường vẫn xanh

Câu thơ như bạn đồng hành

Nỗi niềm một khắc mà thành thiên thu

Ngước nhìn sương khói thâm u

Quay đầu lại cũng mịt mù phía sau

Ta là ai ? Đây là đâu ?

Dưới chân nước chảy trên đầu mây bay

Ta còn mắc nợ hôm nay

Ba trăm sáu chục ngàn ngày phôi pha

Những chàng lữ khách đường xa

Mai đây biết có nhớ nhà nữa chăng

Ta còn mắc nợ thời gian

Nửa câu lục bát cho ngàn năm sau

Hạc vàng ai cưỡi đi đâu

Để ai cát bụi nhuộm màu thịt da

Ta là ai ? Ai là ta ?

Cúi đầu, Thiên Kỷ thứ Ba , xin chào !

 

                                                1998-1999.

 

      NHẠC TRỊNH

 

          Kính tặng anh hồn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

 

Trong những ngày tuyệt vọng nhất đời tôi

Tôi sống được nhờ thơ và nhạc Trịnh

 

Anh hát giùm tôi

Anh khóc giùm tôi

Hát hay khóc với anh thì cũng thế

Khóc rưng rưng

Và hát thì rơi lệ

Và lệ rơi thì như thể máu đang rơi

 

Ai ham vui tìm chỗ khác mà vui

Ai mạnh khoẻ tìm nơi mà khoe sức

Ai yếu đuối và ai bất lực

Ai lẻ loi xin hãy đến cùng anh

 

Anh thuộc phía tủi hờn, anh thuộc phía mong manh

Anh thuộc phía những con người bé nhỏ

Người an ủi những linh hồn đau khổ

Bằng nỗi buồn tên gọi Trịnh Công Sơn

 

Chấp nhận cô đơn là cao hơn cô đơn

Dám tuyệt vọng là mạnh hơn tuyệt vọng

Nhìn cái chết như một phần sự sống

Cát bụi là anh

Cát bụi là tôi

Cát bụi là ta nên cát bụi tuyệt vời

 

Nhạc Trịnh buồn

Nhạc Trịnh của tôi ơi

Bao yêu thương không cứu nổi con người

Gã tình nhân bị người tình phản bội

Vì giáo chủ bị con chiên lừa dối

Họ vừa nghe anh với vẻ mặt buồn rầu

Vừa phản bội anh và lừa dối lẫn nhau...

 

Và Trịnh buồn

Lặng lẽ bỏ đi đâu

Chỉ còn lại cây ghi ta bằng gỗ

Những nốt nhạc vẫn ngủ vùi trong đó

Như tình yêu giờ đã ngủ trong tim

Và trái tim trong đất ngủ im lìm.

 

                                       3 - 5 - 2001

 

 

NHỮNG CON CHIM VÀNH KHUYÊN KHÔNG TUỔI

 

Không sinh ra và không chết đi, những con chim vành khuyên không tuổi,

Luôn luôn nhảy nhót, luôn luôn, bằng một cái chén con, ấm áp và nhảy nhót,

Mỏ nghênh nghênh như không biết nghĩ gì,

Mắt như hai giọt nước, lông xám như đất và cái vành khuyên dát vàng bên  

                                                                                                khoé mép,

Nhảy nhót và bất ngờ há mỏ hót véo von, không để làm gì và chẳng cho ai,

Những con chim vành khuyên đã nhảy nhót từ mấy ngàn năm trước, có thể              trong khóm lau, đâu như gần chỗ Ngô Vương phá quân Nam Hán,

Đâu như trên đầu những cọc Bạch Đằng, Hưng Đạo Đại Vương vừa cho                                                      cắm xuống và thuyền Ô Mã Nhi đang chờ lao tới,

Chúng đã hồn nhiên đậu xuống và hót, vẫn một bài ca ấy, chẳng cho ai và

                                                                                         không để làm gì,

Cả Hưng Đạo Đại Vương và Ô Mã Nhi

Đều đang lúc rối bời, chẳng lòng dạ nào mà lắng nghe chúng hót,

Chúng hót

Trong dinh Trần Thủ Độ, Trần Thủ Độ bạc đầu vì lo giành giật chiếc ngai

                                                                                                      vàng,

Trần Thủ Độ khôn ngoan hay con chim vành khuyên khôn ngoan...

 

Những con chim vành khuyên, những con chim vành khuyên

Chúng không hót mà đang nói,

Chỉ các khuê nữ nhớ chồng và những kẻ mộng du

Mới có cơ may một lần trong đời hiểu ra điều gì sau những tiếng líu lo,

Trên mùa màng bội thu, chúng về hót trên mùa màng thất bát,

Trên máu chảy thành sông và trên những đống xương khô,

Trước và sau mỗi trận đánh, không cần biết ai thắng ai thua,

Chúng thảnh thơi đứng hót,

Không sinh ra, không già đi và không chết,

Không đổi màu lông, không mất đi cái vành khuyên bên mép,

Chúng là thời gian, có hay không, trôi hay không trôi,

Chúng làm nên không gian, bé bằng cái chén mà có ở khắp nơi,

Không chịu đứng yên, không buồn vui, không sợ hãi, không yêu và

                                                                                       không ghét,

Chúng cũng không hay có chúng ở trên đời,

 

Những con chim vành khuyên không tuổi

Mở mắt ra tôi đã thấy chúng rồi

Chợt gọi thầm : Tiền kiếp của tôi ơi !...

 

                                      Mùa cúm gia cầm, 2005

 

    TÌNH KHÚC 2000

 

                             Tặng tôi.

 

Thế Kỷ già nua, Thiên Kỷ cũng mốc meo

Năm với tháng rủ nhau đi hết

Linh cảm nói rằng tôi sẽ chết

Vào phút giây thời khắc điểm 2000

 

Trên con tàu Titanic - Thời gian

Tôi chầm chậm chìm dần vào đáy nước

Không còn ai, không còn gì phía trước

Đợi chờ tôi, ngoài thăm thẳm màn đêm...

 

Nhưng từ đâu, em đột ngột hiện lên

Trước mắt tôi như Chúa ngày sáng thế

Trên chiếc ngai vàng kết bằng tuổi trẻ

Và trên đầu vòng nguyệt quế của tình yêu

Chìa bàn tay như thể một chiếc phao

Em cúi xuống trên đầu người sắp chết

 

Và tất cả bỗng sáng bừng lên hết

Cả Thế Kỷ già nua, cả Thiên Kỷ mốc meo

 

Tôi nhìn trời, trời bỗng trong veo

Tôi nhìn đất, đất đầy hoa trái

Tôi nhìn đời, đời như trẻ lại

Những mắt người trong suốt tựa pha lê

Những tiếng cười, giọng hát si mê

Và chim hót, như lần đầu chim hót

Và gió thổi trên đồng xanh rào rạt

Và mùa xuân như một suối hoa đào

Soi mặt người rạng rỡ giữa chiêm bao...

 

Nhưng tôi biết, trời ơi, tôi biết

Rằng tất cả chỉ là ảo giác

Cái ốc đảo hoang đường trên sa mạc

Ánh cầu vồng hư ảo cuối cơn mưa

Người lừa tôi và tôi tự đánh lừa

Khi chầm chậm chìm dần vào đáy nước

Không còn ai, không còn gì cứu được

Con tàu tôi sóng đánh đã tan tành

 

Dẫu cho em đến kịp để hồi sinh

Hồi sinh rồi lại đem đi giết

 

Năm với tháng rủ nhau đi hết

Thế Kỷ già nua, Thiên Kỷ cũng mốc meo

 

Thời gian ngừng, yêu dấu cũng tàn theo...

 

                                                              2001

 

BUỒN VUI GỬI LẠI THỜI GIAN

Từ Quý Mùi đến Quý Mùi

Sáu mươi năm đủ ngậm ngùi chưa anh

 

Sáu mươi giấc mộng không thành

Sáu mươi chiếc lá trên cành rụng rơi

Sáu mươi năm giữa cõi người

Bước chân khép một vòng đời buồn tênh

 

Bây giờ mình lại với mình

Trắng tay như thể mới sinh ra đời

 

Sáu mươi năm một cuộc chơi

Biết bao yêu ghét, khóc cười, hợp tan

Buồn vui gửi lại thời gian

Xuân đi, Hạ hết, Thu tàn, Đông qua

 

Ngày sinh giờ đã lùi xa

Chỉ còn ngày chết chờ ta cuối trời.

 

                   1-8-2003

                         A.N.

 

    CHẠY TRỐN DƯỚI GẦM TRỜI

Tôi đã chạy như một thằng hoá dại

Tôi chạy trốn dưới gầm trời, chạy mãi

 

Tôi chạy trốn cái gì ?

Và tôi chạy trốn ai ?

 

Tôi chạy trốn hôm qua, tôi chạy trốn ngày mai

Tôi chạy trốn cả những ngày đang sống

Tôi chạy trốn cái thiên la địa võng

Bủa vây tôi những ánh mắt, nụ cười

Những ánh mắt rủ rê

Những ánh mắt chào mời

Những ánh mắt vô hồn như cõi chết

Những ánh mắt đổi thay theo thời tiết

 

Em đấy ư, con mèo nhỏ hiền lành

Bỗng bất ngờ em nhe chiếc răng nanh

Trò cũ mèm

Sao tôi còn sợ hãi

 

Chạy

Chạy nữa

Và chạy

Chạy mãi

 

Chạy trong đêm, tôi chạy dưới mặt trời

Chạy trốn khóc than, chạy trốn tiếng cười

Chạy trốn thuỷ chung

Chạy trốn luôn phản bội

Trên đời này thuỷ chung là một điều chẳng mới

Nhưng phản bội thực tình cũng chẳng mới gì hơn (1)

 

Chạy trốn bầy đàn, chạy trốn cô đơn

Chạy trốn ngọt ngào, chạy trốn niềm cay đắng

Bầu trời thì cao, đất đai thì rộng

Tôi chạy đi đâu ?

Tôi chạy tới bao giờ ?

 

Chạy trong đời, tôi chạy cả trong mơ

Chạy khi thức, tôi chạy luôn lúc ngủ

 

Có ai kia đang chờ tôi ở đó ?

Một bờ vai, mái tóc, một làn môi...

Tôi đâu ngờ trái tim đã lừa tôi

Vừa chạy trốn vừa âm thầm vẫy gọi

Rắc lông ngỗng cho kẻ thù biết lối...

 

Lông ngỗng bay

Lông ngỗng bay trắng xoá cả gầm trời

Tôi chạy hoài

Không trốn được chính tôi.

                                           2001

-------------------------

 

(1) X.ÊxênhinTrên đời này chết là điều chẳng mới

                         Nhưng sống thực tình cũng chẳng mới gì hơn .

 

     BUỔI CHIỀU NHÂN THẾ

Ta thích mình vì mình nói ít

Mình thích ta vì ta nói nhiều

Một người nói nhiều, người nói ít

Ngồi lại bên nhau thành buổi chiều

 

Buổi chiều có hàng cây cơm nguội

Không biết đông về lá cứ xanh

Có con sông chảy như mơ ngủ

Mơ ngủ như ta ngồi với mình

 

Buổi chiều nhân thế mây đi vắng

Có người vừa nhẩm mấy câu kinh

Mình ơi mình nói gì đi chứ

Sao để riêng ta chuyện một mình.

 

                             3-12-2009

Nguồn: vanvn.net 29/8/2016

 

Các bài khác:
· "GỬI EM MỘT CHỮ YÊU" CỦA NGUYỄN QUANG TRẦN
· TIỄN BIỆT NHÀ BÁO, NHÀ THƠ NGUYỄN QUANG TRẦN
· TRƯỜNG CA NGUYỄN ĐỨC MẬU
· THƠ CHÂN CHẤT VÀ HIỆN ĐẠI
· THỦ PHÁP ẨN DỤ - BIỂU TƯỢNG TRONG THƠ
· SI TÌNH
· NHÀ VĂN VIỆT NĂM THỜI ĐỔI MỚI - TIẾP NỐI VÀ CHUYỂN ĐỘNG
· NHÀ VĂN-TÁC PHẨM:NHÀ THƠ HỮU THỈNH
· HỒ TÙNG MẬU - NHÀ CÁCH MẠNG TIỀN BỐI THỜI DỰNG ĐẢNG
· NHÀ VĂN TRUNG TRUNG ĐỈNH "MẦN" THƠ
· NHÀ VĂN-TÁC PHẨM TIẾN DUẬT (1941-2007)
· CHÙM THƠ NGUYỄN MINH PHÚC
· TRANG THƠ LÊ MINH CHÁNH
· ALBERT CAMUS - NHÀ VĂN PHI LÝ ĐỘC ĐÀO THẾ KỶ XX
· NHÀ VĂN - TÁC PHẨM NGUYỄN CÔNG HOAN (1903-1977)
· ĐI BUÔN VỚI HỮU THỈNH
· HAI BẢN TRƯỜNG CA MỚI RA LÒ CỦA THANH THẢO
· HOÀNG THÂN - NGHÌN XƯA NỐI VỚI NGHÌN SAU
· LOGIC CỦA SỰ NGHỊCH LÝ TỰ DO CÁ NHÂN XUẤT HIỆN TRONG LÒNG THIẾT CHẾ CHUYÊN CHẾ
· THẾ HỆ NHÀ THƠ TRƯỞNG THÀNH TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ

 

  
Gia đình Bích Khê