DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
TRANG THƠ PHAN HOÀNG PHƯƠNG

Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).

Trang thơ Phan Hoàng Phương

Trong khuôn khổ cho phép, trang thơ Sông Hương luôn đặt kỳ vọng giới thiệu các tác giả ở khắp mọi miền; vì đó không chỉ mang đến một nhịp điệu, tiếng nói mới mẻ, mà còn tạo ra trong mối tương tác một niềm khao khát, một niềm hứng khởi mới. Và, đó cũng là lý do để Tạp chí chọn giới thiệu chùm thơ của Phan Hoàng Phương đến bạn đọc trong số này.
SH



PHAN HOÀNG PHƯƠNG

Đi trong mưa gió

Những ngày đi trong mưa gió
thèm được nghe những câu thơ cũ
đau như trời tuôn mưa
buốt như cơn gió xé
đẹp như vạt lau bừng sáng tận bìa rừng


Sao giờ nhiều câu thơ như được ném tung ra tứ phía
như nhặt chữ đầu non nối về cuối bể
ừ thôi, không lưỡi lê. Không đạn xé. Không bão mưa
nhưng cả tình yêu sao cũng không còn thắm
sao buồn vui cũng không cả khóc cười


Những ngày đi trong mưa gió
thèm nơi trở về, cả nhà ngồi bệt trên nền nhà mát lạnh
                                                                mâm cơm nóng hổi đủ đầy
thèm nơi trở về, có những gương mặt ngẩng lên nụ cười
                                                                                            chào đón
quên người xa để nhớ những người gần


Thỉnh thoảng ngước nhìn về rặng núi
mờ xa chắc có tiếng chuông rơi.



Qua cầu

Qua cầu
tắt nắng
mây trôi
Gió từ biển quay về
Sóng từ sông tìm bể
Kia, người đàn ông chở theo con gái
Tay cha nắm lấy tay con
như để giữ chặt hơn
Kia, người đàn bà chở theo con trai
Hai tay con vòng phía sau lưng
Như đã lớn
Đường chật
người đông
Những đôi tình nhân chen nhau về phía trước
tin cậy và trao gửi
Mai kia
Người con gái có chịu cho cha nắm chặt bàn tay
khi buồn tủi
Người con trai có tìm về úp mặt vào lòng mẹ
sau bao sóng nổi trên đời
Mai kia
những đôi lứa yêu thương
có kiếm tìm nhau sau lối rẽ
sau những lần tắt nắng, mây trôi?
Một ngày
lại thêm bao người thong dong
lại thêm bao người vội vã
lại thêm một người
đi mà không hay không biết
hôm nay
lần cuối qua cầu.



Và chúng ta vẫn sống

Bắt đầu từ đâu chúng ta rơi vào câm nín
nụ cười vắng
câu hát vắng
căn nhà có khi chỉ còn nghe tiếng nước chảy trong ao cá
tiếng trẻ con khóc
tiếng bồ kết nổ trên bếp lửa
và cả tiếng thở dài bên nhà hàng xóm


Có gì đặt giữa chúng ta
đẩy chúng ta ngày một xa
tưởng sẽ không được một năm, hai năm, ba năm, hay nhiều nhất là
khi con gái đi lấy chồng, con trai đi lấy vợ


Thế mà đã hết ngày xanh!

Không lẽ đứng trong góc bếp
lại nhớ nôn nao cái bếp dầu, bếp củi
không lẽ lướt bàn tay nhẹ êm trên bàn phím
lại nhớ tiếng máy chữ lách cách trong lòng đêm tĩnh lặng
không lẽ mơ về một thời
đèn nhà ai nấy rạng


Vẫn vậy và chúng ta vẫn sống
những cánh cửa cứ mở ra với người này và
                                                      khép lại với người kia.




(TCSH334/12-2016)

 

Các bài khác:
· ĐINH THỊ THU VÂN- NHỮNG CÂU THƠ EM VIẾT MẤT LINH HỒN
· CHÙM THƠ CỦA MỘC MIÊN
· CHUYỆN VUI ĐẦU NĂM MỚI- PHỎNG VẤN NHÀ THƠ TRẦN ĐĂNG KHOA
· NGUYỄN NGỌC HẠNH ĐẮM ĐUỐI CÙNG THƠ
· CHÙM THƠ ĐÀO QUỐC MINH
· THƠ CA THỂ NGHIỆM MỸ
· TƯỞNG NIỆM 10 NĂM NGÀY MẤT NHÀ VĂN NGUYỄN XUÂN HOÀNG
· CHÙM THƠ LÊ ÂN
· NHỮNG CHIỀU KÍCH TÂM LINH TRONG TIỂU THUYẾT VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI
· CHÙM THƠ NGUYỄN MINH PHÚC
· KỶ NIỆM 10 NĂM NGÀY MẤT CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN XUÂN HOÀNG (2006 - 2016)
· 30 NĂM - MỘT CHẶNG ĐƯỜNG THƠ VIỆT
· LÂM ANH - MỘT ĐỜI THƠ NGHÈO KHÓ
· NHÀ SỐ 4 - NHỚ GÌ VIẾT NẤY
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· TRANG THƠ BOB DYLAN
· “TIẾU NGẠO" CÙNG "BẢY CHỮ NGÀN CÂU" CỦA NGUYỄN LƯƠNG VỴ
· CHÙM THƠ CỦA ĐÔNG TRIỀU
· PHAN NHỰ THỨC - NGƯỜI "ĐỐT TUỔI" MÌNH
· HOÀNG NGỌC HIẾN- TRIẾT HỌC ẨN DẬT TRONG VĂN HỌC

 

  
Gia đình Bích Khê