DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
THƯƠNG TIẾC NHÀ THƠ ĐỖ VIỆT DŨNG

 

Sau một thời gian lâm trọng bệnh, nhà thơ Đỗ Việt Dũng-Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam-đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc 6 giờ 47 phút ngày 24-6-2017 tại Quân y viện 103-Hà Nội. Lễ viếng nhà thơ sẽ bắt từ lúc 7 giờ 30 phút ngày 25-6-2017 tại Nhà Tang lễ viện 103. Lễ truy điệu và di quan bắt đầu từ lúc 9 giờ cùng ngày, an táng tại quê nhà. Hội nhà văn Việt Nam và Ban biên tập Vanvn.net xin thành kính phân ưu cùng gia quyến nhà thơ Đỗ Việt Dũng.

Những ngày trên giường bệnh, nhà thơ Đỗ Việt Dũng vẫn nâng niu những kỷ vật thời quân ngũ (Ảnh: internet)

Nhà thơ Đỗ Việt Dũng sinh năm 1949 ở Vụ Bản-Nam Định; thường trú tại 82 Chùa Láng-Đống Đa-Hà Nội. Ông là thương binh trong kháng chiến chống Mỹ, nguyên Chủ tịch HĐQT của Công ty cổ phần thương binh Đồng Đội, nguyên Chủ tịch HĐQT Công ty Thương binh Thành Đô, là những đơn vị kinh doanh mang tính xã hội, quy tụ con em thương binh, cựu chiến binh. Sinh thời, ông rất tâm huyết và tích cực với các hoạt động xã hội hướng về những người có công, các gia đình chính sách, đối tượng thương binh, thân nhân liệt sĩ… Nhiệt tình và tâm huyết ấy cũng được ông bộc lộ trong thơ. Ông phác họa chiến tranh, hòa bình, cuộc sống và con người… bằng những vần thơ dung dị, không câu nệ niêm luật thơ, chẳng mấy chau chuốt mà vẫn đạt hiệu quả. Ông đã có 4 tập thơ in tại NXB Văn hóa, NXB Hội Nhà văn: Người không quê; Mùa sau; Độc thoại; Hai mặt đồng tiền. Bạn bè, người thân, nhất là đồng đội yêu mến tính cách chân thành ở ông và thường thích ngâm ngợi thơ ông. Có thể thơ ông nhiều bài chưa toàn bích, nhưng trên hết vẫn là một tấm lòng yêu thơ và sống hết mình với thơ. Đặc biệt, phẩm chất người lính hòa quyện trong những vần thơ đã thay ông trò chuyện tâm tình với những người bạn lính qua nhiều bài thơ xúc động.

Thương tiếc nhà thơ Đỗ Việt Dũng, Vanvn.net xin giới thiệu chùm thơ ông viết về chiến tranh và người lính.

 

THẾ HỆ ANH HÙNG

Cứ mỗi lần thăm lại chiến trường xưa

Lại hao hụt mất vài ba đồng đội

Chưa kể hết những mẩu đời lửa khói

Chốn dương gian đã xộc xệch đội hình

 

Hới những ai chưa biết giật mình

Khi Cựu chiến binh mỗi ngày một ít

Chưa lành vết thương da thịt

Đã tiến nhau về già

 

Chiến tranh lùi xa

Tấm huân chương cất kỹ

Cơm áo đời thường mấy khi được nghỉ

Ngày lễ định mang đeo lại thấy ngại ngùng

 

Để trở thành Dũng sỹ

Để trở thành Anh hùng

Có máu xương của người ngã xuống

Có cả mồ hôi của người làm ruộng

Thì tấm huân chương kia đâu phải của riêng mình

 

Ở chiến trường một nhgười lĩnh hy sinh

Thì ở hậu phương thêm một người góa bụa

Và còn nhiều nhiều nữa

Những Anh hùng không tên

 

Đến một ngày đâu đó dần quên

Tất cả thành quá khứ