DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG

Gặp lại em trên bến Cà Ty

Này, chút kiêu sa còn sót lại

Mông lung chiều - sợi nắng đòng đưa

Còn đâu đó? Một thời con gái

Một vụng tình cháy bỏng: ngày xưa

                        *

Đời lận đận, tình duyên trắc trở

Nắng, gió trên sông, lộng bóng chiều

Cứ nuối tiếc, mỗi lần gặp gỡ

Sóng bạc đầu, chấp chới lời yêu…

                       *

Còn đâu em? Mắt biếc, môi hồng

Gói gian nan trong làn tóc rối

Xuôi dòng đời, xuồng chợ, bến sông

Đám lục bình, hợp, tan, trôi nổi …

                      *

Sóng cửa sông, lao xao vây bủa

Câu thơ buồn như nhịp chèo đưa

Nắng tháng chín dập duềnh : Cỏ úa

Gió xuân thì réo mộng - chiều mưa

                     *

Em mong manh – tròn căng áo mỏng

Đợi chờ nhau, như độ đôi mươi

Gánh nhọc nhằn, ngược triền cát nóng

Mà hồn nhiên, trong vắt tiếng cười

                       *

Dang tay đấm, be thuyền năm cũ

Vỡ vụn ngày xưa, đến bây giờ

Thời gian trắng, mang mang quyến rủ

... Tiếng chèo đưa, một thuở yêu người ...

                                                 X-2014

          Lê Thanh Hùng

 

Tan ca đêm

Đêm cánh gián, nhờ nhờ cuối phố

Trong xóm nghèo, trăm thứ vần xoay

Em bước qua, vĩa hè lổ chổ

Tan ca đêm, bóng nhỏ mệt nhoài

                      *

Góc phố vắng đời giăng sấp ngữa

Cố bền lòng, trắc trở một mai

Đâu nhiều thứ, để mà chọn lựa

Tuổi đời đi lần lữa giêng hai ...

                      *

Gói hy vọng, ôm vào giấc ngủ

Mặc nắng mai, phố nhỏ lao xao

Bao phận người trăm quê quần tụ

Xuôi ngược đời, quanh quẩn khát khao

                       *

Khát khao sống và yêu  – từ đó

Lộng gió trời, buông thả giấc mơ

Vẫn hồn nhiên - niềm tin cháy đỏ

Bờ tương lai, cuộc sống mong chờ ...

          Lê Thanh Hùng

 

Thấy, cái nhìn nhận thức

Anh tập kiểm chứng những gì tai nghe

Để bớt hoài nghi những điều mắt thấy

Dây mơ rễ má, sắc màu bóng bẩy

Trói buột, đôi co, tập thể rụt rè ...

                        *

Nên nhận thức đúng, để tránh làm sai

Đâu đó còn như bản năng buông thả

Dòng đời trôi mắc bẫy chiều khúc xạ

Cuộc sống phô bày, giật gấu vá vai

                        *

Sao cứ khát khao sự thật quen nhìn

Dẫu biết đằng sau có điều gì khác

Góc cạnh, giằng xoay lớp đời xô dạt

Huyễn hoặc lần qua, thử thách niềm tin

                        *

Hời hợt sẽ không tồn tại lâu bền

Đời đâu cần cái gì cũng sâu sắc

Quá khứ cài đan tương lai trước mặt

Giũ sạch nỗi buồn ngày tháng lãng quên

                        *

Anh vẫn biết, không thể tốt đẹp hơn

Nếu cứ chằm chặp kể xấu người khác

Khi nghĩa tình đã giờ đây phai nhạt

Thì có còn không - dấu lạ chờn vờn ... ?

                                             V/17

          Lê Thanh Hùng

 

Em về trong cơn giông

Chợ chiều, bến vắng đìu hiu

Mỏng manh dáng nhỏ liêu xiêu nẻo về

Giông chiều, ngập sóng chân đê

Bâng quơ trăm nổi bộn bề chiều xa

          Lê Thanh Hùng

UBMTTQ huyện Bắc Bình, Bình Thuận

 

Các bài khác:
· NGƯỜI ANH HÙNG MANG TRÁI TIM THI SĨ
· PHÁT BIỂU CỦA UBND TỈNH QUẢNG NGÃI TẠI HỘI THẢO NGUYỄN VỸ
· HỘI THẢO KHOA HỌC: NGUYỄN VỸ - CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP
· NGUYỄN VỸ: TẦM - TÂM - TÀI VÀ TÌNH CỦA NGƯỜI LÀM BÁO
· VỀ CÁI TÔI TRONG THƠ TỪ CÁCH NHÌN PHẬT GIÁO
· CHÙM THƠ NGUYỄN MINH PHÚC
· HÈN ĐẠI NHÂN
· TRONG HỒN NGƯỜI CÒN TIẾNG NÓI NÀO KHÔNG?
· NGUYỄN VỸ: MỘT KỶ NIỆM VỚI NHÀ BÁO HỒNG TIÊU
· HOÀNG HƯNG, NGƯỜI VỀ
· NGUYỄN VỸ
· SỰ IM LẶNG CỦA CHA TÔI, TIẾNG LÒNG THỐT LÊN TỪ BAO DUNG VÀ HÒA HỢP
· VỀ MỘT BÀI TRONG QUYỂN "THI NHÂN VIỆT NAM"
· LỊCH SỬ, VĂN CHƯƠNG VÀ CÕI NGƯỜI
· HOÀNG ĐĂNG KHOA VÀ CUỘC PHIÊU LƯU CỦA NHỮNG CÁCH ĐỌC
· CHÙM THƠ NGUYỄN THANH HẢI
· TÍNH PHI NHÂN MỘT HƯỚNG TIẾP CẬN HIỆN THỰC VÀ CON NGƯỜI TRONG MỘT SỐ TIỂU THUYẾT VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI
· TAO ĐÀN BẠCH NGA CỦA NGUYỄN VỸ
· TÂY TIẾN ĐOÀN BINH KHÔNG MỌC TÓC
· NGUYỄN VỸ VỚI THƠ VÀ BÁO

 

  
Gia đình Bích Khê