DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG

          Em trở về cùng với mùa xuân

Em đã về và bươn chải như xưa

Chợ sớm, chợ chiều suốt ngày tất bật

Em gánh cá trong giông chiều lất phất

Chấp chới chiều xanh, mây xám phỉnh lừa

                          *

Bao nhiêu năm lận đận ở quê người

Quay quắc nhớ hàng dừa cong bãi vắng

Đơn côi đứng, troãi mình nghiêng biển lặng

Vẫn thì thầm, cố réo gọi người ơi ...

                          *

Biển lở ở đây, bồi lắng nơi nào?

Xa xôi lắm, nhịp đời còn vay, trả

Gánh nặng treo nghiêng đoạn tình chấp vá

Nồng nàn trôi, con sóng chạy lao xao

                          *

Đường vắng bừng lên lấp lóa ánh đèn

Người khách lạ, bước lơ ngơ trên phố

Chiều vội buông lơi, sắc màu loang lỗ

Chập choạng đường xa, trĩu nặng rối beng

                            *

Sóng sánh chiều đêm, em bước vội vàng

Con đường thân quen, cháy lòng khấp khởi

Biết đâu đó, còn có người đang đợi

Gió lay mùa, hình như xuân đã sang ...

     

Tuổi nào vụng dại

Đêm

Luýnh quýnh

Chuyện tình vụng dại

Vội vàng rơi

Buông thả trâm cài

Nghe nồng ấm

Bờ môi hoang tái

Ru

Tình đầu

Trắc trở tàn phai ...

      

 

Niệm khúc chiều

Rung không gian, thanh âm bơ vơ

Giăng ngang chiều bóng nắng dật dờ

Nghe em hát, nhảy dòng lạc điệu

Bài tình ca đứt quãng dại khờ

                    *

Ngắt ngứ buông, đong đưa lời yêu ...

Chợt nhớ gì, mà thoáng đăm chiêu

Vụng về nghiêng bên chiều sợi nắng

Chập chờn xoay, ngày cũ quạnh hiu

                    *

Người đi qua triền sông, loanh quanh

Tiếng buồn khua trên đồng lanh canh

Còn nguyên đó, con đường năm cũ

Mắt mờ cay, đẫm mộng ngày xanh

                    *

Buông cung môi, xàng xê chơi vơi

Thương dòng sông miết mỏng bến đời

Trôi đâu mất, đoạn tình xa vắng

Dây hư không, ngậm ngùi rã rời

                    *

Lả lơi chiều, hoang linh trong sương

Tiếng tơ đồng ngắt lịm còn vương

Em xa xăm, đắm chìm nỗi nhớ

Bồi hồi rơi váng vất bên đường ...

                    *

Khúc hoan ca, sông cuốn trôi đi

Sắc hoàng hôn dỗ giấc xuân thì

Chợt hoàng hoa, trở chiều bùng vỡ

Huyễn hoặc ngày, trên dấu chim di ...

          Lê Thanh Hùng

UBMTTQ huyện Bắc Bình, Bình Thuận

 

Các bài khác:
· CHÙM THƠ CỦA TRẦN YÊN HÒA
· NGÔ KHA - NGƯỜI ĐÃNG TRÍ DẤN THÂN
· CẢM THỨC LƯU VONG TRONG TIỂU THUYẾT NABOKOV
· THỤY KHUÊ VÀ CUỐN SÁCH QUAN TRỌNG NHẤT TRONG ĐỜI
· TRƯỜNG CA 30 THÁNG 4 NHỮNG HÀNH TRÌNH BI TRÁNG
· THƠ CA, NGHỆ THUẬT VÀ TÍNH NHÂN VĂN TÔN GIÁO
· 20.11 VÀ BÀI THƠ "BỤI PHẤN' NỔI TIẾNG CỦA ĐOÀN VỊ THƯỢNG
· CON GÁI NGUYỄN VỸ LẦN ĐẦU KỂ CHUYỆN VỀ CHA
· ĐOÀN LÊ- TÌNH NGƯỜI ĐA ĐOAN
· CÓ THỂ NÀO THƠ BẬT GỐC GIỮA HỒN ANH
· CHÙM THƠ TRỊNH CÔNG LỘC
· TẠP BÚT BẢO NINH
· VŨ NƯƠNG - NHÌN NHẬN VÀ SUY XÉT
· TIỂU LUẬN NHƯ MỘT THÚ VUI TRÀ ĐẠO
· THẦY ƠI !
· KIỂM DỊCH "LUẬN CHIÊN VĂN CHƯƠNG" QUYỂN 4 CỦA CHU GIANG
· TÌNH BẠN PHÙNG QUÁN - PHÙNG CUNG
· THẾ GIỚI “CON RỐI” TRONG THƠ NGUYỄN ĐỨC TÙNG
· "HAI ĐỨA TRẺ" - TỪ MỘT CÁCH ĐỌC KHÁC
· CON ĐƯỜNG CỦA CÁI ĐẸP VÀ TÌNH YÊU CON NGƯỜI

 

  
Gia đình Bích Khê