DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
NGÔ MINH - NGỰA ĐÁ VÀ NHỮNG BÔNG HOA CỎ

Từ Sâm
 

 

Có người  biết Ngô Minh qua báo (Thương Mại). Có người cảm Ngô Minh qua thơ (Nhà thơ). Có người phục Ngô Minh qua chính luận (Quà Tặng Xứ Mưa). Có người bạn với Ngô Minh qua facebook.

Riêng tôi, hiểu Ngô MInh qua...Sông Hương. Thời mà Sông Hương lừng lẫy với Nguyễn Khoa Điềm, Lương An, Bửu Chỉ, Lâm Thị Mỹ Dạ, Xuân Hoàng, Hà Khánh Linh, Lê Thị Mây, Trân Hữu Pháp, Nguyễn Khắc Phê, Minh Hằng, Võ Quê, Thái Ngọc San, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Tô Nhuận Vỹ, Nguyễn Dắc Xuân...

Thời mà tôi mới qua  tuổi hai mươi.   

 

Năm 1984. Sau chuyến đi biển dài ngày. Có nhúm tiền. Tôi không mua vải xoa, xà bông, bột ngọt, bàn là.... Tôi chọn SÔNG HƯƠNG số 5.1984 tặng em.

Em hỏi tôi. Sao phải là Sông Hương?. Tôi im lặng. Tôi nhớ về điệu Lý Ngựa Ô xứ mưa phùn.   

Nhớ một thời làm bạn với Huế. Lặng ngồi bên lăng tẩm. Nghĩ về đời Vua. Nghĩ về đời mình. Rồi cũng về cát bụi. Về với những bông cỏ...

Nghĩ về ngựa đá xưa. Nghĩ về đời lính nay. Sao giống nhau đến thế ???.

Đọc Sông Hương lúc tuổi còn xanh. Và tôi cũng đã qua đời lính. Những bông hoa cỏ như mắt đá lính canh nhìn tôi nhức nhối. Hoa như giọt máu. Tôi như lính canh ???.

 Những câu thơ bên khuông mộ như khoảng xanh sót lại của trời. Nghe nhịp đập nhấp nhô của núi đồi. Nhìn ngọn gió xa xưa trở về bối rối bên tận cùng của đất.

Theo nét vẽ vào khoảng không. Nghe từng con chữ cất lời, lắng nghe...  

Hoa chấm đỏ nhớ thời máu vỡ

Hay chính là mắt đá mở nhìn tôi

 

Ba mươi hai năm. Bao lần dọn nhà, đổi chủ. Tuổi thanh xuân đã đi xa . Rất nhiều mất mát.

Nhưng. Tôi còn Sông Hương số 5.1984 tặng em. Còn người lính canh. Còn hoa cỏ. Còn bài thơ đã nói hộ mình. Còn nhà thơ chưa từng gặp mặt. Ngô Minh.

Tôi còn kỷ vật làm bạn tri âm.

 

NGỰA ĐÁ VÀ NHỮNG BÔNG HOA CỎ

Ngô Minh

Tặng Bửu Chỉ

 

Ngựa đứng canh lăng tẩm những triều vua

Trước sân chầu hóa đá

Khách tham quan nào ai để ý

Đá xạm đen sứt mẻ đến thế này

 

Chắc chắn là tôi cũng vậy thôi

Nếu không gặp  những bông hoa cỏ

Hoa chấm đỏ nhớ thời máu vỡ

Hay chính là mắt đá mở nhìn tôi

 

Gió xa xưa thổi bốn phía đồi

Nhắc người lính thời trai lưng ngựa

Móng gõ thành ao hoa súng nở

Yên ngựa thành đèo gọi tuổi tôi lên

 

 

Bạn bè ơi câu lý chạm ngực mình

Quất bão nỗi đám mây hình đuôi ngựa

Cơm rau muống bày bên vệ cỏ

Bạch mã đưa ta về kịp Huế mùa xuân

 

Biết tìm đâu người lính buổi xa xưa

Ai đang còn bạc phơ râu tóc

Nấm cỏ vô danh ai người đã khuất

Nhớ cuồng chân ngựa hóa đá đứng chờ

 

Mưa nắng đi qua và người đi qua

Cỏ xanh vô tư tìm đến nở

Hoa chấm đỏ - những ngôi sao màu lửa

Ấm khoảng - trời -  không - tên

 

Và điều này tôi  muốn nói riêng

Với ngựa đá và những bông hoa cỏ

Bức tranh Huế góc chiều lăng tẩm cũ

Gió thông vàng bối rối giữa non xanh

 

 

Từ Sâm

Nguồn: vanchuongviet.org, 13.05.2016
 
 

Các bài khác:
· NGUYỄN BÍNH - THI SĨ CỦA THƯƠNG YÊU
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· CHÙM THƠ CỦA TRẦN YÊN HÒA
· NGÔ KHA - NGƯỜI ĐÃNG TRÍ DẤN THÂN
· CẢM THỨC LƯU VONG TRONG TIỂU THUYẾT NABOKOV
· THỤY KHUÊ VÀ CUỐN SÁCH QUAN TRỌNG NHẤT TRONG ĐỜI
· TRƯỜNG CA 30 THÁNG 4 NHỮNG HÀNH TRÌNH BI TRÁNG
· THƠ CA, NGHỆ THUẬT VÀ TÍNH NHÂN VĂN TÔN GIÁO
· 20.11 VÀ BÀI THƠ "BỤI PHẤN' NỔI TIẾNG CỦA ĐOÀN VỊ THƯỢNG
· CON GÁI NGUYỄN VỸ LẦN ĐẦU KỂ CHUYỆN VỀ CHA
· ĐOÀN LÊ- TÌNH NGƯỜI ĐA ĐOAN
· CÓ THỂ NÀO THƠ BẬT GỐC GIỮA HỒN ANH
· CHÙM THƠ TRỊNH CÔNG LỘC
· TẠP BÚT BẢO NINH
· VŨ NƯƠNG - NHÌN NHẬN VÀ SUY XÉT
· TIỂU LUẬN NHƯ MỘT THÚ VUI TRÀ ĐẠO
· THẦY ƠI !
· KIỂM DỊCH "LUẬN CHIÊN VĂN CHƯƠNG" QUYỂN 4 CỦA CHU GIANG
· TÌNH BẠN PHÙNG QUÁN - PHÙNG CUNG
· THẾ GIỚI “CON RỐI” TRONG THƠ NGUYỄN ĐỨC TÙNG

 

  
Gia đình Bích Khê