DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG

Thương tiếc gì khúc nhạc của ngày xưa

Tiếc nuối gì đâu một thuở dại khờ

Lòng phố hẹp vương đoạn tình nông nổi

Vách tôn mỏng, êm ngày thu nắng dội

Vẫn ong ong, bức bối cả giấc mơ

                       *

Treo trong không gian, thanh âm đơn côi

Trôi suốt phố, tiếng ghi ta bập bõm

Chao chác, rì rầm bà con chòm xóm

Không nỡ ngăn, chàng trai trẻ yêu rồi ...

                        *

Xa lắm rồi, đã bao lớp người đi

Đất nước, qua những tháng năm trận mạc

Phía  bắc, phía nam, biển Đông quẩn rát

Tổ quốc oằn cong, tiếng sóng rầm rì

                        *

Từ đó người đi, tất tả ngược xuôi

Nổi trôi, cuốn theo vận đời bươn chãi

Phố nhỏ ngày xưa, giăng ngày trở lại

Cho tiếng ghi ta lơi nhịp ngậm ngùi

                        *

Tiếc cho người xưa, tay bế, tay bồng

Chiều phố nhỏ, tiếng nhạc jazz vang vọng

Giữa ngã tư rơi bóng người lóng ngóng ...

Đăm đắm trong chiều, trãi nắng mênh mông

   

 

Em ngồi vá lưới trong chiều

Chiều nghiêng, nghiêng xuống vai gầy

Choàng tay em vá, tháng ngày rụng rơi

Nhặt thưa mắt, võng xuống đời

Gối nào kết nối thành đôi sau này ?

Ghim tròn nhợ, cước đầy tay

Đẩy đưa duyên nợ, đắng cay mắt đời

 

 

Người đàn bà ngồi day nắng chiều xuân

Lồng lộng trời xanh, nghiêng ngữa một góc nhìn

Người đàn bà trong chiều, ngồi cắn môi bật khóc

Bươn trãi dọc ngang suốt một đời, giờ một mình cô độc

Bật ti vi lên cho có tiếng người, mà day dứt hóng tin

                               *

Mùa xuân trôi êm, trong vườn bóng nắng vờn lay

Cánh hoa dại nở bừng, tiếng con chim gì thảng thốt

Sống lại một tuổi nào, mà tháng ngày thui chột

Với những nỗi niềm, quẩn rát đắng cay

                               *

Những nếp gấp cuộc đời hằn sâu dấu vết dùng dằng

Của một ngày xưa với bao điều có thể

Đã lưỡng lự dặm bồi, đắn đo quanh co như thế

Để nắng nhạt phai chiều xuân chảy loăng quăng

                               *

Sao lại bắt người giống như mình, để làm đúng ý của mình

Hãy thử là người khác, để hiểu vì sao họ đã làm như vậy

Luẩn quẩn chuyện muôn đời mây bay, nước chảy

Tất bật tháng ngày, những lao nhọc mưu sinh

                               *

Lấp lững, bên vườn hoa trái vẫn xanh tươi

Người đàn bà cuốn chiều xuân tan trong gió

Cánh cổng khép hờ và thương yêu còn để ngỏ ...

Nước mắt đã lau khô, trong suốt một phận người

          Lê Thanh Hùng

UBMTTQ huyện Bắc Bình, Bình Thuận

 

Các bài khác:
· CHÙM THƠ HỮU THỈNH
· BÚT TRE - 100 NĂM Ở MỘT LÀNG VÈ
· LẨY KIỀU TRONG THƠ BÁC
· HỒNG MÃO: MỖI GIỌT THƠ - MỘT GIỌT HỒNG
· CHÙM THƠ NGUYỄN MINH PHÚC
· NGHĨ TỪ THƠ TỰ DO
· CHÙM THƠ NHIỀU TÁC GIẢ
· LƯU QUANG VŨ - VẪN TIẾNG LÀNG, TIẾNG NƯỚC CỦA RIÊNG TA
· HÌNH TƯỢNG MA NHƯ MỘT THỦ PHÁP NGHỆ THUẬT TRONG VĂN HỌC VIẾT
· ĐỂ NGƯỜI TRẺ ĐỊNH VỊ MÌNH TRONG THI CA
· LÊ LỰU - HOÀI VỌNG VÀ CÔ ĐƠN
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· LỐI ĐI TÂM LINH TRONG THƠ HOÀNG CẦM
· LÊ THANH PHÁCH - "HỒN NEO ĐẬU BẾN SÔNG QUÊ"
· TÀI THÔI MIÊN CỦA NHÀ VĂN PHẠM CAO CỦNG
· CHÙM THƠ PHẠM CÔNG TRỨ
· HOÀNG CẦM - GÃ PHÙ DU KINH BẮC
· CHÙM THƠ CỦA NGUYỄN KHÁNH DUY
· CHIỀU CỔ LOA NỔI GIÓ
· CHÙM THƠ ALĂNG VĂN GÁO

 

  
Gia đình Bích Khê