DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG

Đi qua thời con gái

Này em, hãy lắng nghe

Lời thì thầm vụng dại

Trôi qua thời con gái

Hoa cúc vàng chở che

              *

Đâu tận cùng mùa thu?

Hoài mong, trong gió bấc

Xốn xang và tất bật

Chìm trong dấu sương mù

              *

Có còn nhớ không em?

Dốc cát trôi dốc nắng

Chói chang chiều sâu lắng

Thư tình vội mở xem

               *

Sấp ngữa đời, hồn nhiên

Đi qua miềm hoan lạc

Mắt xanh tròn, ngơ ngác

Dung hợp cõi vô biên

               *

Se thắt, một tuổi nào

Đẩy đưa điều mong muốn

Trôi qua thời xuân muộn

Còn vương đọng, ngọt ngào ...

                

 

 Xuân muộn

Rồi thời gian, trôi son, lợt phấn

Em sẽ về, chấp chới, ngày xưa

Bao nhiêu năm, tình, đời lận đận

Thì sá gì đâu, chuyện nắng, mưa

                       *

Bến sông xưa, sóng đọng trên đầu

Cơn gió giũ, thời gian, tóc rối

Thềm cũ, mưa rơi, bong bóng nổi

Về đâu? Kỷ niệm biết tìm đâu

                      *

Và em ơi, ngày mai sẽ tới

Xuân muộn, mà sao vẫn đắm say

Bờ cỏ biếc, khép mình như đợi

Nắng quái, chiều hôm, đổ bóng đầy

                     *

Ta vẫn tin, tin suốt cuộc đời

Đất nước và tình yêu, trẻ mãi

Dẫu dĩ vãng, không còn trở lại

Thì vẫn yêu, yêu mãi, em ơi

      

Xuân về trên xóm cửa sông

Đêm quẩn rối chuyện đời thưa nhặt

Lãng đãng trôi, dấu lặng thiệt thà

Nghe xốc nổi bao điều khúc mắc

Tiếng cựa mình của hạt phù sa ...

                       *

Trong nhịp sóng cửa sông giăng bủa

Lạc loài trôi, hoang vắng dập dềnh

Niềm thương nhớ, bờ tre, gốc lúa

Nghịch dòng triều, đổ nước mông mênh

                       *

Xa lắm rồi sắc hương đồng bãi

Có theo em, về với quê chồng?

Như hạt phù sa dùng dằng vin lại

Ký ức mịt mờ, mưa trên bến sông ...

                      *

Ủ làm chi, trong lòng điều thất vọng

Cuộc sống đi qua, ngày mới đong đầy

Sao lướng vướng, cứ treo chiều mở, đóng

Kìa gió xuân về, líu ríu vờn lay

                      *

Khoe áo mới, trong sắc màu tươi sáng

Lấn cấn đường xa, bước nhỏ reo vui

Mây trắng lắm, bay ngang trời lãng mạn

Như trôi xa, bao ẩn ức ngậm ngùi ...

          Lê Thanh Hùng

UBMTTQ huyện Bắc Bình, Bình Thuận

 

Các bài khác:
· CÁCH MỘT TRỜI MƯA
· ĐI THEO KINH TUYẾN MỘT ĐỜI THƠ
· CHÙM THƠ NGUYỄN MINH PHÚC
· THI PHÁP CỦA ÂU LO (VỀ TRUYỆN KIỀU, CHINH PHỤ NGÂM VÀ CUNG OÁN NGÂM KHÚC)
· VỀ MỘT CÁCH NHÌN LỊCH SỬ TRONG TIỂU THUYẾT ĐƯƠNG ĐẠI
· KHÚC XUÂN TUỔI BẢY MƯƠI
· CHÙM THƠ NGUYỄN ĐĂNG KHOA
· TIẾNG NÓI TÂM LINH TRONG THƠ THẾ HỆ ĐỔI MỚI
· CHÚNG TA ĐÃ PHẢN BỘI THƠ NHƯ THẾ NÀO?
· TÔI ĐỨNG VỀ PHE... CÁI KHÁC
· TRÀ NGẤM VÀO THƠ, THƠ ĐƯỢM TRONG TRÀ
· LÊN - XUỐNG CÙNG THƠ
· CHÙM THƠ CỦA TÚ ANH
· CA LÊ HIẾN - NHÀ GIÁO, NHÀ THƠ ANH HÙNG!
· VÀI NHẬN XÉT VỀ THƠ HÔM NAY
· BÙI GIÁNG-TINH THỂ THI CA TỪ MƯA NGUỒN
· ĐẶC ĐIỂM TỪ XƯNG HÔ CỦA ANH BỘ ĐỘI CỤ HỒ TRONG NHẬT KÍ ĐẶNG THÙY TRÂM
· CHÙM THƠ TẠP CHÍ SÔNG TRÀ SỐ 69&70
· BÍ ẨN CHUYỆN TÌNH HÀN MẶC TỬ - MỘNG CẦM
· THANH TÂM TUYỀN - VỠ VÀO CHUÔNG GIÁO ĐƯỜNG

 

  
Gia đình Bích Khê