DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
GIỚI THIỆU TÁC GIẢ THƠ TRẺ NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Nguyễn Đức Hạnh là cựu sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội, quê Tuyên Quang, làm việc: Hà Nội; Giải nhì cuộc thi Tác phẩm tuổi xanh

Nguyễn Đức Hạnh là cựu sinh viên Đại học Tổng hợp  Hà Nội, quê Tuyên Quang, làm việc: Hà Nội; Giải nhì cuộc thi Tác phẩm tuổi xanh - Báo Tiền Phong năm 1989-1990. Tác phẩm đã xuất bản:  Miền đá – miền thơ (Phê bình, tiểu luận) năm 2000; Mấy vấn đề về phát huy truyền thống và sáng tạo trong thơ ca (Chuyên luận), Nxb Văn hoá Dân tộc -2006;  Ảnh hưởng của thơ ca dân gian trong thơ Việt Nam hiện đại  (Chuyên luận), Nxb Đại học Quốc gia – 2011; Xin người lượng thứ (Thơ ), Nxb Thanh niên – 1992; Mùa quê hương (Thơ ), Sở VHTT Hà Giang xuất bản - 2006.

Là một nhà thơ trẻ bước đầu được ghi nhận với 5 tác phẩm thơ và phê bình, tiểu luận trong những năm qua, dường như Nguyễn Đức Hạnh đã chọn con đường văn chương chuyên nghiệp. Hình ảnh quê hương và hơi thở của đời sống cần lao trên những miền đất đai xứ sở này luôn là nỗi trăn trở trong thơ Nguyễn Đức Hạnh. Thơ anh đã thấm nỗi phiêu bạt và ấm-lạnh tình người trên những chặng đời đã qua. VanVN.Net xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của nhà thơ trẻ này.

 

Thơ NGUYỄN ĐỨC HẠNH

TUYÊN QUANG

 

Thị trấn ru về im lặng

lán lều xưa vẫn như xưa

con đường nhỏ mòn trong ký ức

lạc hồn sơn dương

thiu thiu buồn bông cỏ

sông Lô phảng phất một đời người

 

Tuyên Quang

căn nhà lá mười mấy năm thiêng

con đi rứt lòng sỏi đá

cơn mưa dột từ rừng cọ

mẹ thương con còm cõi nụ chè

 

Tuyên Quang

ta tìm em

mùa trăng hoang dại

hoa đỏ cứa vào rừng

biền biệt yêu nhau ngày em khóc

bây giờ còn lại dòng sông

mênh mang bờ nắng chân đồi

 

Tuyên Quang, Tuyên Quang

xin người đừng mặc cảm

ta sinh từ cõi đá mộng du

hành hương ngược lòng gió núi

chiều nay về đốt củi làm thơ.

 

TIỀN HẢI

 

Đồng cói hiu hiu màu chiều

Sẫm trong màn sương Tiền Hải

Anh như con sông khô khát chảy qua mùa

 

Đất hiền lành nép dưới tháng ba

Anh lơ đãng để bất ngờ chạm vào gió biển

Thôi đừng nhắc anh về tưởng niệm

Tiền Hải chiều nay cổ kính sương mờ

 

Tiền Hải chiều nay thoáng buồn kiêu sa

Lặng lẽ như em mười bảy tuổi

Và sương bay vời vợi

Bóng em nhoà cuối nẻo đường thôn

 

Anh ký ức xa dần dấu cỏ thời gian

Để một góc quê hương tím hoang trời xa xứ

Chim sẻ đất ngày xưa bay về trong nỗi nhớ

Thuở học trò đa cảm mắt chờ nhau

 

Em có gửi lại tình yêu cho đất bạc màu

Mùa trái chín một thời ta rất trẻ

Sóng tóc đêm nay dưới bờ trăng ướt thế

Mai xa rồi Tiền Hải - em ơi!

 

GỬI NGƯỜI Ở XỨ ĐỒNG CHẰM

 

Đồng Chằm hôm ấy đang mưa

Em xinh đến độ ngày xưa ngại ngùng

Trái tim bỗng thấy lạ lùng

Nước hồ trong suốt một vùng đong đưa

Nói gì ngọn gió lưa thưa

Không dưng ướt át mấy mùa tươi non

Tôi thương mười ngón tay son

Cái hôm mưa ấy vẫn còn khát khao

Đã từng dốc thấp bờ cao

Mà đâu hết những ngọt ngào dở dang

Vai gầy nặng gánh đa mang

"Người ta như quán bán hàng" biết không

Thấm gì một chút mưa dông

Rồi ra như thể nặng lòng mai sau

Thế mà hờn dỗi nông sâu

Thế mà thăm thẳm mắt nâu...

                                                Đồng Chằm.

 

 MỘT CHÚT CHIỀU SÔNG CHẢY

 

Nắng đã tắt về bên xứ bạn

Nghe lòng vời vợi gió thông reo

Ngựa khua ròn bước miền sông Chảy

Ruộng bậc thang nghiêng những nếp chiều

 

Trăng ủ xóm làng trong cổ tích

Trăng rừng như ngọc đợi người thôi

Lại đã mấy mùa cây đổ lá

Ta ngồi nướng sắn để buồn vui

 

Những lối đi về nay chẳng nhớ

Bên đồi thêm một nhánh củi khô

Lạ sao khúc hát chiều biên ải

Mơ hồ sương khói đến day dưa

 

Bây giờ phiên chợ tan nhanh lắm

Như là em đã biết làm dâu

Bây giờ chim núi bay về núi

Bỏ lại đằng sau những chỉ màu.

 

BÀI CA XỨ SỞ

 

Không phải nắng cuối mùa sao đã nhạt

Quê hương lặng lẽ một miền đồi

Em mười tám tóc buông ngày trễ nải

Ta về thanh thản chút buồn riêng

 

Căn nhà nhỏ nếp nhà xưa mưa nắng

Đom đóm bay nhập nhoạng chân trời

Sông Lô chảy quặn lòng năm tháng

Đến bây giờ bờ cát đã xanh xao

 

Ta trở lại với mùa ngô trên rẫy

Tiếng nai kêu rời rạc cả rừng chiều

Trăng lam lũ vầng trăng tháng Bảy

Mẹ già leo lét bóng thời gian

 

Xin nguyện ước thanh bình như kiếp cỏ

Như mai sau một nắm đất miền đồi

Ta lại hát bài ca xứ sở

Lời cỗi cằn khao khát đợi

                                         cơn mưa!

Nguồn: vanvn.net

 

Các bài khác:
· CHÙM THƠ NHIỀU TÁC GIẢ
· HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG ƠI!
· THU BỒN TRONG KÝ ỨC NGƯỜI CÙNG THỜI
· VŨ TRỌNG PHỤNG - TÀI NĂNG VÀ THỜI CUỘC
· CUỐN TIỂU THUYẾT VĨ ĐẠI VỀ CHIẾN TRANH VIỆT NAM KHÔNG ĐƯỢC VIẾT BỞI NGƯỜI MỸ
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· CHÙM THƠ VI THÙY LINH
· NHÀ VĂN NAM HÀ “NƯỚC MẮT DÀNH NGÀY GẶP MẶT”
· THÂN PHẬN TRONG THƠ TRỊNH
· CHÙM THƠ PHÙNG THỊ HƯƠNG LY
· PHẠM NGỌC THÁI VỚI TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG THA THIẾT
· THÂN PHẬN CON NGƯỜI TRONG THƠ NGUYỄN VỸ
· DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI: Ở QUẢNG NGÃI
· CHÙM THƠ CỦA BÙI ĐỨC ÁNH
· RẤT TRẦN VÀNG SAO…
· TRẦN VÀNG SAO VÀ "BẢN LÝ LỊCH" CỦA "NGƯỜI YÊU NƯỚC MÌNH"
· QUAN NIỆM CỦA NHÓM DẠ ĐÀI VÀ CÁCH TÂN BƯỚC ĐẦU CỦA THƠ TRẦN DẦN
· VÕ VĂN TRỰC - NGỌN TRƯỜNG XUÂN TRÊN BÃI MẶN
· TRẦN VÀNG SAO - NHÀ THƠ CÓ SỐ PHẬN THĂNG TRẦM
· CHÙM THƠ CỦA HÀ SƯƠNG THU

 

  
Gia đình Bích Khê