DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
TRANG THƠ LÊ ÂN - NGUYỄN MINH PHÚC

LÊ ÂN

VÕNG TRĂNG

 

Như dòng sông thơ
Mãi trôi về khúc hoang nào
Như dòng sông thơ
Lặng những thoáng thở dài thao thiết
Phập phồng mưa
Gánh hoàng hôn 
bàng bạc cố hương...
về!

Như dòng sông thơ
Võng trăng mắc ngược
Điệu ru gì chênh vênh
Hình như sông khóc...

Giấc hồng hoang
Con thuyền giấy
Thiền trôi...

Địa chỉ liên lạc: Phạm Ánh
103- Phan Bội Châu - Quy Nhơn
( Chuyển Lê Ân - đt: 0986499561 )
 
 

 nguyễn minh phúc

riêng một đóa quỳnh

giêng hai vừa nhẹ gót hài

mùa xuân khe khẽ cầm tay trao tình

hiên tôi riêng một đóa quỳnh

đêm nay hé nụ chùng chình xuân trôi

 

từ trong môi mắt gọi mời

mùa xuân đã đến bên trời tiếng chim

nụ hôn thêm ngọt môi mềm

và em thanh khiết từ đêm diụ dàng

 

ơi xuân lơi lả trên ngàn

hay lăn tăn dưới dặm ngàn biển khơi

có hay tôi giữa đất trời

cầm tay hái nụ xuân ngời trao em

 

nầy xuân trôi rất êm đềm

tình tôi ngộp trái tim mềm tương tư

hình như tôi đợi một người

bâng khuâng gửi nhớ bên trời xuân phai...

 

 

nguyễn minh phúc

 

như sợi tóc người

 

xin tôi làm sợi tóc người

bay trong trí nhớ một đời tàn phai

khi tình là những sớm mai

dấu chân ai khắc cơn đau muộn phiền

 

ru người với tháng năm quên

gió trong chiều úa vây quanh chỗ ngồi

chỉ làm sợi tóc người thôi

đã nghe mưa nắng một trời tương tư

 

môi thơm giữa tiếng em cười

tôi nghe tình hát bên đời thực hư

cho tôi quên những biếng lười

phơi trong nỗi nhớ tình người bao dung

 

dẫu mai sông suối nghìn trùng

dẫu mai dâu bể mịt mùng đời nhau

thì còn sợi tóc người đây

tôi còn giữ mãi nghìn sau nồng nàn...

 

tôi và hạt bụi

 

hắt hiu cơn gió lưng chiều

tôi ngồi đếm những liêu xiêu đời mình

nghe từng hạt bụi buồn tênh

lăn dài hư ảo chỗ nằm tàn phai

 

còn gì đây những sớm mai

mịt mùng nắng sớm phôi phai mưa chiều

còn gì đây những tiêu điều

chơi vơi thân phận bọt bèo gối chăn

 

đêm nằm buồn đã di căn

mà nghe đá sỏi trôi lăn phận người

đành thôi cơn mộng rã rời

tiếng chiêng trống gọi cuối đời âm u

 

khẽ khàng hạt bụi thiên thu

tôi về tìm gặp phù du đời mình

chỉ còn tiếng vọng vô minh

đêm nằm nghe gió trở mình chao nghiêng...

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Các bài khác:
· MỐI TÌNH CỦA XUÂN HƯƠNG
· MỘT VÀI SUY NGHĨ VỀ HIỆN THỰC ĐẤT NƯỚC VÀ VĂN HỌC NGHỆ THUẬT SAU 1975
· BÙI MỸ HỒNG: NIỀM TIN TRONG NGĂN ĐÁ
· CHÙM THƠ CỦA NHÀ THƠ THANH THẢO
· ÁNG THƠ BI HÙNG VIẾT TẠI CHIẾN TRƯƠNG VỊ XUYÊN NĂM 1986 VÀ HỒI KÝ CỦA CỰU CHIẾN BINH NAM THÁI TRẦN
· TIẾP BIẾN VĂN HÓA TRONG KỊCH LƯU QUANG VŨ
· TRANG THẾ HY: NGƯỜI “ĐI CHỖ KHÁC CHƠI”
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· NHỮNG KHÚC THƠ NGÀY XANH KHÓI RUỘNG
· DƯƠNG THỊ XUÂN QUÝ - NGƯỜI CON HƯNG YÊN TRÊN ĐẤT QUẢNG NAM
· NIỀM THƠ NGUYỄN ANH QUỐC
· CHÙM THƠ TRẦN YÊN HÒA
·
· TRẦN DẦN - THI SĨ ĐẦU Ô TÍM
· TRÚC CƯƠNG, RƯỢU VÀ THƠ
· ĐOÀN THỊ ĐIỂM VÀ NGUYỄN THỊ ĐIỂM - AI ĐÃ DỊCH "CHINH PHỤ NGÂM" RA CHỮ NÔM?
· HỒ BIỂU CHÁNH - ĐẾN HIỆN ĐẠI TỪ TRUYỀN THỐNG
· TIỂU THUYẾT, TRUYỆN NGẮN TRÊN BÁO CHÍ SÀI GÒN GIAI ĐOẠN 1945-1954
· CHÙM THƠ NHIỀU TÁC GIẢ
· NGUYỄN TẤT NHIÊN - MƯA TRÊN TRANG VỞ CŨ...

 

  
Gia đình Bích Khê