DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG

Lagi một chiều thu cũ

Cát trôi êm, lặng lẽ dưới chân em

Xòe tay với, mùa thu tan đâu đó

Trong ánh hải đăng, khi mờ, khi tỏ

Vệt sáng đan cài, trượt vết lấm lem

                          *

Hoàng hôn treo ngang bãi biển Cam Bình (*)

Vẫn sôi động, dập dìu trong tiếng nhạc

Lảnh lót, tươi xanh bài ca em hát

Gọi mùa thu, nắng mật cuốn lay tình

                         *

Bến cũ xui anh, đưa em về thăm

Dốc tỉnh (*) trôi nghiêng, mùa thu quyến rũ

Ở nơi đó có một thời hoa nụ

Bốn mươi năm rồi, lấp lửng xa xăm

                         *

Phố mới ngập ngừng, tiếng sóng reo vui

Con sóng chạy lân tinh, ngời óng biếc

Một ngày xưa, như chưa hề ly biệt

Rạng rỡ hồn nhiên, giấu nét ngậm ngùi

                         *

Đăm đắm chiều trong, trên cửa Lagi

Anh như con thuyền, năm nào mắc cạn

Trong mắt em, ảo mờ giăng lãng đãng

Một Lagi bùng vỡ bóng chiều đi ...

          Lê Thanh Hùng

__________

(*) Địa danh ở TX. Lagi, Bình Thuận

 

Ngồi trong quán cũ

Lặng lẽ, bước qua con phố cũ

Kỷ niệm xưa, thấm đẩm góc đời

Bao năm rồi tưởng chừng yên ngủ

Vết thương  xưa còn đó, người ơi

                    *

Phố cũ đã oằn mình đổi mới

Con đường quen, say đắm một thời

Gốc me già, ta thường đứng đợi ...

Hoa ngày xưa, từng cánh rơi rơi

                    *

Có lúc hết tiền, tình, bó gối

Ngồi một mình, trong quán cà phê

Bóng nắng rớt, chậm chiều mờ tối

Đếm giọt rơi, khắc khoải lối về

                    *

Vẫn biết thời gian rồi khỏa lấp

Tương lai còn trong những bàn tay

Lơ đãng ngó, giật mình bắt gặp

Nợ quán chồng thêm cuốn sổ dày ...

          Lê Thanh Hùng

 

Hồn quê

Ta vụng dại, và cứ ngỡ an nhiên

Đời quê kiểng, lẫn vào câu bát nhã

Nữa đêm nghe, tiếng cựa mình của lá

Của hoa, hay là của nổi lòng riêng?

                     *

Trong thẳm sâu, như có tiếng thở dài

Điều gì đó, như bâng quơ, bất chợt

Mãi âm ỉ và thao lao, không ngớt

Trôi suốt đêm dài, nắng mới nguôi ngoai

                    *

Khi tia nắng đầu tiên, vừa gõ cửa

Vẽ vạnh tròn, trên vách đá rêu phong

Cứ nhấp nháy, như đồng tiền sấp, ngữa

Dẫu hư không, sao cũng nặng trĩu lòng

                    *

Thời gian đọng, trên đầu tràn tóc trắng

Dòng đời trôi, những trắc trở, ngã nghiêng

Ăn trái ngọt, sao quên thời cay đắng?

Bao trăn trở, ưu tư, nỗi muộn phiền …

                     *

Sao cứ so sánh, chuyện đời, cao thấp ?

Đâu còn là thời mơ mộng, bâng khuâng

Sau lớp bụi, thời gian nào, khuất lấp

Trái tim hồng, vẫn réo gọi, mùa xuân.

                                                       IV/2015

          Lê Thanh Hùng

UBMTTQ huyện Bắc Bình, Bình Thuận

 

Các bài khác:
· MƯA DẦM THÁNG BẢY
· NHỮNG LỐI VÀO TRUYỆN NGẮN
· DIỄN NGÔN GIỚI NỮ QUA MỘT SỐ TIỂU THUYẾT VIẾT VỀ NÔNG THÔN SAU ĐỔI MỚI
· CÓ ĐIỀU NHƯ CHƯA NÓI VỚI SÔNG TRÀ
· LAI LỊCH MỘT BÀI THƠ
· TRANG THƠ TRẦN NHẬT LAM VÀ THANH TÙNG
· TAY VẪY PHIÊU BỒNG
· PHÂN BIỆT THƠ VÀ VĂN VẦN
· TRANG THƠ LÊ ÂN - NGUYỄN MINH PHÚC
· MỐI TÌNH CỦA XUÂN HƯƠNG
· MỘT VÀI SUY NGHĨ VỀ HIỆN THỰC ĐẤT NƯỚC VÀ VĂN HỌC NGHỆ THUẬT SAU 1975
· BÙI MỸ HỒNG: NIỀM TIN TRONG NGĂN ĐÁ
· CHÙM THƠ CỦA NHÀ THƠ THANH THẢO
· ÁNG THƠ BI HÙNG VIẾT TẠI CHIẾN TRƯƠNG VỊ XUYÊN NĂM 1986 VÀ HỒI KÝ CỦA CỰU CHIẾN BINH NAM THÁI TRẦN
· TIẾP BIẾN VĂN HÓA TRONG KỊCH LƯU QUANG VŨ
· TRANG THẾ HY: NGƯỜI “ĐI CHỖ KHÁC CHƠI”
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· NHỮNG KHÚC THƠ NGÀY XANH KHÓI RUỘNG
· DƯƠNG THỊ XUÂN QUÝ - NGƯỜI CON HƯNG YÊN TRÊN ĐẤT QUẢNG NAM
· NIỀM THƠ NGUYỄN ANH QUỐC

 

  
Gia đình Bích Khê