DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHÙM THƠ PHẠM NGỌC THÁI - LÊ ÂN - LÊ THANH HÙNG

 
Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ... là câu hát quen thuộc trong ca khúc Nhớ mùa thu Hà Nội của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn.

PHẠM NGỌC THÁI


     ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
                            Tặng TT.
                     (cảm xúc về nàng với buổi tình chiều,
                                            tôi đã viết nên bài thơ này)

Em nói với tôi rằng muốn có một đứa con…
Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
Năm tháng dáng hình em hiển hiện
Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!

Người thục nữ tôi yêu những năm cuối cuộc đời
Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm.

Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
Tóc cũng bạc đôi phần
                          dẫu tim còn khao khát
Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu…

Thì đời này - em ạ, có trớ trêu
Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm mùa đông rét
Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết
Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh.

Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em!

Chỉ hóa kiếp mình tiếp cuộc trường sinh
Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
Với mối tình nồng thắm của em yêu!

Nếu giây phút nào em lạc bến cô liêu!
Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
Hãy tìm đến nấm mồ anh miền xa vắng
Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau.

Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
Thời trai trẻ phong trần qua chiến tranh loạn lạc
Khi tuổi già có vợ vẫn cô đơn!

Anh tìm đến em
                     lúc đã tàn úa mái đầu xanh
Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu…
PHẠM NGỌC THÁI
Cuối thu năm Mậu Tuất
Chiều 6.9.2018

 

LÊ ÂN

 

LUỐNG TUỔI

 

Đào cõi

triệu triệu năm

thăng - trầm nguồn cội.

Xô đá

Chẻ đời

Hất hủi mấy lưng cơm!


Xy-a-nua...

Đãi đêm tìm vàng.

Thuốc nổ

háo hức đòi cơn mê

Sập núi...


Ai ơi

Thiên nhiên luống tuổi!


      Đ,c: Phạm Ánh

103- Phan Bội Châu- Quy nhơn

(Chuyển Lê Ân- đt: 0986499561)

 

LÊ THANH HÙNG

Quê xa

Câu thơ rớt trên dọc đường xa xứ

Lao nhọc mưu sinh, cay đắng, quê người

Trong quán nhậu, ngồi đong chiều, tư lự

Nhìn hoàng hôn chìm xuống biển đỏ tươi

                            *

“Biển ở đâu cũng có chung vị mặn”(*)

Sao cứ lăn tăn, cọ quẹt lẫn nhau

Cứ luẩn quẩn, bao nổi niềm cay đắng

Không chút hồn nhiên, thuần phác sắc màu

                           *

Đời bừa bộn, nghe buồn hiu cơm áo

Nhịp thời gian trôi, trắng cả bến sông

Cơn gió mới, thổi tan điều hư ảo

Xốc nổi, rối bời, xao động mênh mông ...

                           *

Chiều òa vỡ,  trong gió trời trở bấc

Cho nổi hoài hương canh cánh bên lòng

Mùa nắng chín, sóng sánh vàng ươm mật

Quặn thắt mùi rơm, lộng gió đốt đồng ...

                           *

Biết nơi ấy, em có còn phơi lúa

Bên đường làng, váng vất gió heo may

Trời nắng hạn, đong vụ mùa trầy trụa

Nỗi khổ nông dân, tao tác phơi bày

                           *

Anh về thôi, thủy thủ già xa biển

Tìm về nơi rơi tuổi trẻ của mình

Còn đó điều gì, nhạt nhòa ẩn hiện

Theo bến đời trôi, đằng đẵng dấu tình...

          Lê Thanh Hùng

__________

(*) Lời Đức Phật

 

Vấn vương gì ảo vọng

Mắt môi nào cười nói không thôi

Trong nắng thu vàng rơi, gọi gió

Vẫn trinh nguyên, lời yêu để ngỏ

Rối lòng ai, đổ nhịp liên hồi

                    *

Vẫn sắc màu của một ngày xưa

Cuốn quýt, ngập ngừng trong mắt biếc

Như năm tháng chưa hề cách biệt

Mặc thời gian gõ nhịp, đẩy đưa ...

                   *

Vẫn ngượng ngùng quẩn bước ... chần chừ

Tóc mai rối, xòa không kịp vén

Dẫu đã biết, đời không trọn vẹn

Gió cứ miệt mài, ru vô tư

                  *

Chểnh mảng tiếng cười rơi ngập ngừng

Bước sánh bước, đường quanh lối hẹp

Điều gì đó như là gượng ép

Để chiều rơi thảng thốt, bỗng dưng ...

                   *

Bên nhau cùng đứng lại, nhường đường

Không ai muốn là người khác trước

Ơi ảo vọng vô tình có được

Một sợi tình, như khói, như sương ...

          Lê Thanh Hùng

 

Trộm

Lơ đãng gáo

Trần

Thân mịn

Huyễn hoặc trăng

Trắng cả vườn

Êm nghe

Trời ngưng gió nín

Lặng thầm

Trôi dấu còn vương ...

          Lê Thanh Hùng

UBMTTQ huyện Bắc Bình, Bình Thuận

 

 

Các bài khác:
· DI TÍCH TUỔI THƠ
· CHÙM THƠ CỦA SƠN CA
· FRANZ SCHUBERT – TRÁI TIM KHÁT KHAO CHÁY BỎNG TÌNH YÊU VÀ MÙA XUÂN
· CHÙM THƠ CỦA TƯƠNG GIANG
· TÁC GIẢ "NHÀ VĂN AN NAM KHỔ NHƯ CHÓ" CUỘC ĐỜI THỰC RA SAO?
· TIẾNG ĐẬP CỬA CỦA SỐ PHẬN
· CÕI TRẦN AI VÀ DÒNG SỮA NGỌT LÀNH TRONG TẬP TRUYỆN NGẮN "VÀNG TRÊN BIỂN ĐÁ ĐEN"
· "CHÙA ĐÀN" VÀ VĂN HÓA TÂM LINH TRONG CA TRÙ
· LƯU QUANG VŨ, NHỮNG NĂM LẬN ĐẬN
· KINH NGHIỆM DUY TÂN TỪ CÁC ĐỘNG THÁI CỦA TÂN THI ĐÔNG Á
· VÀI HỐI ỨC VỀ LƯU QUANG VŨ
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· VĂN HỌC BÌNH ĐỊNH 43 NĂM (1975-2018) - DIỆN MẠO VÀ THÀNH TỰU
· XUÂN QUỲNH-LƯU QUANG VŨ, NHỮNG NGƯỜI BẠN TỪ THỜI TRẺ VĨNH VIỄN KHÔNG GIÀ
· CHÙM THƠ MÙA THU CỦA PHẠM NGỌC THÁI
· NHỚ THƠ TÌNH LƯU QUANG VŨ
· CHÙM THƠ PHAN VŨ
· TRẦN HÒA BÌNH - NGƯỜI THỨC QUA CUỘC ĐỜI NHÌN TÌNH YÊU
· LỤC BÁT HOANG
· GIỚI THIỆU THƠ HẢI TỬ

 

  
Gia đình Bích Khê