DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG

Mùa nắng đi, khắc khoải lối em về

 

Nắng và gió, khô cong ngọn lữa

Trong bếp nghèo, khói tỏa thờ ơ

Giọt nắng rớt cuối ngày ngoài cửa

Cũng bâng quơ nhảy múa dật dờ

                     *

Muối và cát, tràn đầy mái tóc

Trên đường xa, bãi vắng vội vàng

Chợ tan rồi, bóng em cô độc

Lầm lũi chiều, trăm nỗi ngổn ngang

                     *

Ngọn sóng cũng héo queo lóa nắng

Gió đã chuyển chiều, mùa nối mùa

Nước triều lên, đời sông ngập mặn

Vườn rẫy khô hanh, ngọn gió đùa

                    *

Năm thiên tai,oằn mình chịu hạn

Đất cát quê mình cũng quắt queo

Bao nhiêu chuyện, tưởng chừng quên lãng

Lối em về, dấu nắng lần theo

                    *

Biết ai đó, xa rồi còn nhớ

Tiếng nắng khua trên những ngọn dừa

Bầy chim sáo rủ nhau về tổ

Chờ chiều buông, ca hót say sưa

                   *

Em vụng dại, một thời để nhớ

Hồn hoang ... bãi cát trắng hoàng hôn

Vô tư sống, một đời chồng vợ

Mặc sóng đời, đổ dập dồn ...

                                          IV/16

          Lê Thanh Hùng

 

Còn lại điều gì?

Chỉ một lời thôi, chờ đợi một đời

Góc khuất, tình trôi, tháng ngày âm ĩ

Còn đọng lại đây, lời ca ủy mị

Dật dờ rơi trong gió cuốn buông lơi

                       *

Có điều gì, sao vướng bận dây dưa

Chiều buông thả, mơ hồ trong tiếng gọi

Dặm đời xa, lời yêu chưa kịp nói

Quay ngoắt bên thềm, rớt một ngày xưa ...

                       *

Nỗi niềm gì, năm tháng cũng dần qua

Sao gút mắc của một thời thơ dại

Cứ vương vấn, hoen mờ điều đọng lại

Bất chợt, âm thầm rối lẫn lòng ta

                       *

Chỉ một lời thôi, cay đắng một đời

Lặng lẽ chìm trôi, trong chiều phẳng lặng

Rớt lại sau lưng, cái nhìn sâu lắng

Lấp lững bến đời, xa vắng chơi vơi ...

          Lê Thanh Hùng

 

          Muộn

Chồng hoa, xếp trái quanh hiên

Đắn đo đứng đợi, chờ điên đảo chờ

Đường xa, nắng nhảy dật dờ

Bến xưa, mộng tưởng, đâu ngờ em quên

          Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

 

Các bài khác:
· XEM MƠ, NHỮNG MIỀN MÊ DỤ
· ĐỪNG ĐI
· TRÚC THANH VỚI BẢN TÌNH CA XÔ-NÁT
· XEM MƠ CÙNG HỒ THẾ HÀ
· KHI NÀNG THƠ THAY ÁO
· TÂM HỒN ANH SỐNG LẠI THÀNH TRẺ THƠ
· ĐỌC “QUÊ TRONG PHỐ” CỦA NGUYỄN XUÂN MÔN
· CHÙM THƠ MẶC PHƯƠNG TỬ
· VÂN ĐÀI –TIẾNG THƠ NGỦ QUÊN GẦN BA PHẦN TƯ THẾ KỶ
· VÀI CẢM NHẬN VỀ THƠ VĂN THÙY "DỊ NHÂN"
· LÂM THỊ MỸ DẠ VÀ NHỮNG BÀI THƠ ĐI CÙNG NĂM THÁNG
· DỊCH LÝ TRONG "BẠCH VÂN QUỐC NGỮ THI TẬP" CỦA NGUYỄN BỈNH KHIÊM
· BIỂN CỦA NGUYỄN THANH LÂM TRONG RỪNG XANH MƯA
· ELENA PUCILLO TRUONG - TỪ SÔNG PO ĐẾN SÔNG CÔN
· THỔN THỨC GIÓ CAO NGUYÊN
· MƠ QUÊ TRONG “XÓM CỎ” CỦA NGUYỄN KHÔI
· NGƯỜI ĐÀN BÀ TÀY LÀM THƠ
· PHẠM NGỌC THÁI VÀ MÙA THU VỚI NÀNG THƠ
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG - NGUYỄN MINH PHÚC
· PHONG TRẦN CHẲNG BẬN, CHÚT TÌNH ĐA MANG

 

  
Gia đình Bích Khê