Warning: session_start() [function.session-start]: open(/tmp/sess_p96mkgr43v3ettekh112cohji0, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/bichkhe/public_html/home.php on line 1
TRANG THƠ BÍCH KHÊ - NƠI GẶP GỠ CỦA NHỮNG NGƯỜI YÊU THƠ BÍCH KHÊ

          DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
GIỚI THIỆU CHÙM THƠ LỤC BÁT CỦA TÁC GIẢ TRẺ NGUYỄN TUẤN

 

Chúng tôi vừa nhận được chùm thơ lục bát của tác giả trẻ Nguyễn Tuấn, thạc sĩ- giáo viên văn trung học tại Hải Phòng. Tuy mới xuất hiện trong Làng Thơ nhưng Nguyễn Tuấn đã bước đầu có được một giọng thơ lục bát mộng mỵ với những giao cảm nội tâm khá tinh tế, sáng trong mang nét độc đáo của riêng anh. Xin giới thiệu chùm thơ lục bát mới mẻ này (Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến tuyển chọn và giới thiệu).

THƠ NGUYỄN TUẤN

 

CÒN LẠI TRÊN TÀN TÍCH

 

Tháp cao nhỏ giọt thời gian
Gạch sầu mờ vết trăm ngàn dấu tay
Phôi pha bạc trắng nếp ngày
Lặng câm ngóng cánh chim quay trở về

Hỏi đây có phải chốn mê
Thời gian mang những hẹn thề bay đi
Tháp ngà rêu đã xanh rì
Đêm đêm vọng khúc tráng bi thuở nào

Tiếng người cười nói xôn xao
Lụa là trâm ngọc đi vào hư vô
Bao nhiêu ngước mắt tôn thờ
Nhoà vào tàn tích bơ vơ giữa rừng

Ngất ngây trong những danh xưng
Quân hùng tướng mạnh bừng bừng hào anh
Rượu ngon chảy sập đại thành

Hào sâu quỳ dưới long lanh mắt huyền

Mơ hồ tiếng khóc oan khiên
Lẫn trong đôi tiếng chuông thiền cõi xa
Tháp mòn không biết tuổi già
Có ai ngồi tiếc hôm
qua huy hoàng?

 

NGUYÊN TIÊU, NGHE THƠ TRƯỚC ĐỀN HƯNG ĐẠO ĐẠI VƯƠNG

 

Khói trầm bảng lảng ngói nâu
Kiếm treo hậu điện hoen màu thời gian
Bờ xa gió giục sóng tràn
Tưởng ngàn dũng sĩ thét vang thuở nào

Nước còn lấp lánh ánh đao
Cọc vươn ngạo nghễ qua bao thăng trầm
Núi sông vùi xác ngoại xâm
Thịt xương hoá đất xanh mầm bình yên

Tiếng hô xông giữa trận tiền
Dội về từ những biến thiên giống nòi
Viền trời, vạch nước mãi soi
Bút trào vị máu mặn mòi ngàn năm

Câu thơ vang giữa ngày rằm
Run lên giữa nỗi hờn căm đời đời
Mái đầu bạc trắng như vôi
Chợt ngời trong mắt bóng lời thề xưa

 

 

NHỮNG RANH GIỚI ÁM ẢNH

 

Ấm, trong hơi thở thơm tho
Ban mai ngơ ngác bên bờ mộng du
Lòng ai đêm trắng cầm tù
Sáng nay thức giấc ngồi ru áo chùng

Nụ sen chúm chím vừa bung
Lưng trần tắm táp giữa vùng nguyên sơ
Cỏ non lấp ló bên bờ
Hồ sen qua một giấc mơ tẩy trần

Ngọn gió nào đứng phân vân
Chắc đang cầu nguyện một lần đầu thai
Lịm trong mái tóc em dài
Cánh sen chợt rã trên vai mỏi mòn

Run run hái đoá môi non
Lăn tròn dưới suối như hòn sỏi say
Ngước lên cong vút chân mày
Có người chết lại hôm nay một lần

Dấu mùa gọi dưới bàn chân
Lá sen em đắp mộ phần dùm tôi.
 

 

KÝ HỌA BÊN CỬA SỔ ĐÊM ĐÔNG

 

Tôi nằm khe khẽ vào tôi
Một bông Xuyên Tuyết vừa dời cội cây
Ngoài đường giá lạnh phủ đầy
Có ai như chợt đứng ngây giữa trời

Lung linh đèn nến nơi nơi
Que diêm cháy vội một đời nhỏ nhoi
Ga xa thổn thức tiếng còi
Tháp chuông hằn những vết roi gió mùa

Vòng tay rao bán ai mua
Ly vang bàn tiệc cũng vừa cạn xong
Củi than đỏ rực căn phòng
Bên ngoài cửa kính chong chong mắt nhìn

Biết ai là kẻ ăn xin
Khi đôi môi lạnh còn tìm đôi môi
Góc đường ông lão đang ngồi
Thẫn thờ sống lại xa xôi khuất mờ

Hôn mê kêu giữa chơ vơ
Trong chăn gối ấm hay bờ hè đêm.

 

 

GÁNH NƯỚC QUA ĐỒNG

 

 

Cá rô đớp vỡ trăng non
Gió theo lối cỏ đường mòn về sông
Em đi gánh nước qua đồng
Gánh theo một cõi mênh mông ánh vàng

Giật mình sau luống khoai lang
Say trăng chú nhái mơ màng uống sương
Đêm khuya ai biết môi hường
Mùi hương con gái thoáng vương yếm nhàu

Qua rồi bỡ ngỡ ngực cau
Thẹn thùng liếc mắt ban đầu hôm xưa
Chàng ơi sao cứ trêu đùa
Sông trăng em múc mãi chưa vơi lòng

Thì thôi cứ vậy cho xong
Để em gánh nước đường vòng cho quên
Đòn tre lằn đỏ vai mềm
Ang ăm ắp nước mà đêm còn dài.

Gối tay níu giấc mơ phai
Thấy ai khóc đoạn đường dài ra sông.
 

 

HOA RỤNG DƯỚI TRIỀN SÔNG

 

Hoa vàng cháy rực bờ sông
Bao mùa trăng thức dưới đồng sũng sương
Đêm bồn chồn, đêm dậy hương
Một linh hồn vút chung đường sao khuya

Từng cơn mơ ướt đầm đìa
Nằm se sắt nhớ bên kia bãi bồi
Nằm se sắt nhớ hoa rơi
Nhẹ như nàng đáp lại lời hỏi thăm

Gió dìu theo khúc thiên cầm
Mơ hồ vọng giữa lặng câm hoa vàng
Sợ đôi mắt cũ sang ngang
Ngoái nhìn hoa rụng bẽ bàng triền đê

Thấy làn môi đỏ đi về
Giấu trong vành chiếc nón mê trắng ngời
Sắc hoa năm trước còn tươi
Ai ôm theo cả nụ cười bỏ đi

Cố hương còn nhắc làm gì
Loài hoa đã chết từ khi vắng người.
 

 

CHIỀU RỖNG

 

Cung trầm lịm cả chiều sâu
Tiếng ca khàn đục dưới màu máu khô
Đỉnh trời mây vắng, loã lồ
Tội cho ánh mắt bơ vơ thiên hà

Xác ngày nằm chết núi xa
Lá hoa hoảng hốt tiếc tà dương tan
Vạt rừng lặng lẽ buông màn
Thấy người ôm nỗi hoang mang đứng chờ

Ta hát về mái tóc thơ
Dáng em rực sáng giữa bờ đêm đen
Đấu trường tắt lịm tiếng kèn
Còn bao gươm bén nấp chen khoé cười

Xác đây hồn tách về nơi
Bập bùng lửa ấm ru đời bôn ba
Hoạ hình thân xác chưa già
Bôi sao được nỗi trầm kha vô hình.
 

 

 

ĐÔI TAY THẾ KỈ

 

 

Cánh đồng thức dậy từ lâu
Luống hoa mất ngủ gối đầu ban mai
Dế ngừng tiếng hát mệt nhoài
Bù nhìn bạc phếch đôi vai mỏi 
mòn

Nắng non chếch dáng lom khom
Đôi tay thế kỉ vẫn còn sần chai
Rạng đông cuốc đã miệt mài
Đất cằn cả rễ ngô khoai cũng cằn

Bao năm mẹ vẫn quấn khăn
Tóc thời con gái đã hằn nắng mưa
Thoáng cười gượng bước vào mùa
Chập chờn giấc ngủ cáu chua bám đầy

Ước mơ vời vợi như mây
Ruộng đồng xơ xác giữa bầy chuột hoang
Sáng nay nắng vẫn huy hoàng
Bài ca hi vọng lại vang trêu người.

 

 

ĐÔI MẮT THẢO NGUYÊN

 

 

Thảo nguyên tiếng ngựa hí vang
Vó khua động thảm cỏ vàng mùa thu
Lạc loài giữa biển sương mù
Gọi trăng đàn sói réo tru não nề

Nỗi buồn du mục ngủ mê
Lập loè ánh lửa gọi về hoang sơ
Mắt nàng đêm vẫn thẫn thờ
Chàng đi tóc núi bạc phơ bao lần

Cỏ già nuốt những dấu chân
Mùa xuân nàng bỏ cỗi cằn trên môi
Ngựa hoang có biết sau đồi
Một người đang hát về nơi chân trời

Chàng ơi! Nhớ quá chàng ơi!
Sao không nhờ gió gửi lời cho em
Ngọt ngào rượu sữa say mềm
Ngực chàng đã khép vào đêm 
nồng nàn

Khăn len cần mẫn em đan
Chỉ ngôi sao lạnh mượn quàng mùa đông.

 

 

 

BỜ BÊN KIA SÔNG

 

Sét vung vết chém ngang trời
Lưỡi gươm ánh sáng loé nơi cuối nguồn
Dòng sông làm nấm mồ chôn
Bao nhiêu cô độc giữa cồn cát hoang

Bãi xa khoác tấm áo choàng
Con thuyền run cả lòng khoang ướt mềm
Buồm sầu cuộn mãi vào đêm
Sợ cơn gió thốc cay mèm mắt mây

Tiếng ai gọi vọng bên này
Bến đò vừa ngủ có hay người chờ
Mái chèo thiêm thiếp cơn mơ
Một người vuốt mặt bên bờ tối tăm

Rã rời ước một chỗ nằm
Giấu trong ánh chớp đăm đăm nỗi nhà
Gió cuồng ngai ngái phù sa
Mưa khuya thoáng một tiếng gà cố hương.

Bến sông ở cuối con đường
Lưỡng nan quay mặt ngóng phương trời nào?

Nguồn: vanvn.net

 

Các bài khác:
· CHÙM THƠ NGUYỄN LINH KHIẾU
· "VÔ TÌNH" CỦA NGUYỄN PHAN HÁCH - NGHIỆM VỀ HAI MẶT TRONG MỘT CON NGƯỜI
· CÓ MỘT CHIẾC VÕNG THƠ HUY CẬN
· NGUYỄN HỒNG VINH – MỘT HỒN THƠ TRẺ TRUNG, ĐẰM THẮM
· CHÙM THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN
· GIỚI THIỆU TẬP THƠ “NHỮNG SỐ HẠNG YÊU THƯƠNG” CỦA NHÀ THƠ HOÀNG LIÊN SƠN
· PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ "NGƯỜI ĐÀN BÀ CỦA BIỂN"
· BÀI TÙY BÚT VĂN HỌC CUỐI CÙNG CỦA NHÀ VĂN TIẾN SĨ CHU VĂN SƠN TRƯỚC KHI ANH VỀ CÕI VĨNH HẰNG
· VÀI LỜI VỀ TẬP SÁCH "SÓNG GIÓ NỘI CUNG"
· NGỰA - NHỮNG CUNG BUỒN TRONG CA KHÚC TRỊNH CÔNG SƠN
· TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - ĐẶNG XUÂN XUYẾN
· HÌNH ẢNH QUỶ TRONG TRUYỆN KỂ VÀ TÍN NGƯỠNG DÂN GIAN ESTONIA
· THÂN THỂ NHƯ MỘT KIẾN TẠO VĂN HÓA TRONG VĂN XUÔI SƯƠNG NGUYỆT MINH
· LƯU QUANG VŨ - CÀNG YÊU THƯƠNG CÀNG KHÔNG VỪA Ý
· MỘT BÀI THƠ MANG NẶNG TÂM HỒN THI SĨ CỦA CHU VĂN SƠN
· VÕ VĂN TRỰC - MẢNH TRĂNG RỤNG XUỐNG BÊN TRỜI
· CHÙM THƠ TÌNH KHẮC KHOẢI
· CHÙM THƠ CỦA TRẦN HOÀNG PHỐ
· KHÓI TRỜI MÊNH MÔNG - KỶ NIỆM 18 NĂM NGÀY MẤT NHẠC SĨ TRỊNH CÔNG SƠN (1/4/2001-1/4/2019)
· Ừ! THÁNG TƯ....

 

  
Gia đình Bích Khê   

Warning: Unknown: open(/tmp/sess_p96mkgr43v3ettekh112cohji0, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in Unknown on line 0

Warning: Unknown: Failed to write session data (files). Please verify that the current setting of session.save_path is correct (/tmp) in Unknown on line 0