DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
SỰ TINH NGHỊCH CỦA CÁC NHÀ THƠ NỮ

                                                                                                  PHAN THỊ THANH NHÀN

Năm 1996, mấy chị em gồm các nhà thơ Anh Thơ, Nguyệt Tú, Lý Thị Trung, Thuận Bằng và tôi rủ nhau đi thăm Bắc Kinh,Thượng Hải,Hàng Châu, Nam Kinh, Hà Bắc… của Trung Quốc bằng tiền riêng,theo tua du lịch,
Mấy chị em đi như lao,mệt kinh khủng vậy mà vẫn rủ nhau làm thơ vui, mỗi người một câu, do chị Lý Thị Trung chấp bút. Bài thơ dài, tôi chỉ trích một đoạn:
…Tóc thề lốm đốm điểm sương
Lòe xòe váy áo sắc hương đủ màu
Cơm ăn toàn mỡ chan dầu
Đi thì loa giục mau mau theo cờ
Trên tàu mỏi mệt gật gù
Đến cửa siêu thị thì xô nhau vào
Mua mua sắm sắm ào ào
Ở nhà thì tính từng hào từng xu
Đã đi, xả láng lu bù…

Đến lúc chia tay ở cửa khẩu Tân Thanh, chị Trung đọc bài thơ trên, cả đoàn hơn 60 người cứ bò ra cười và đòi chép.

Ở nhà sáng tác Nha Trang năm 1997, trước khi kết thúc trại, hai nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ, Đoàn Thị Lam Luyến và tôi cùng làm một bài thơ vui tả chân dung các nhà văn nhà thơ dự trại, nguyên tắc là tả mỗi người chỉ hai câu, nhưng phải nêu được đúng…“khuyết tật” của người đó. Hồi ấy, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường chồng của Mỹ Dạ chưa ốm đau như bây giờ. Mỹ Dạ có nước da trắng hồng rất đẹp nhưng mỗi lần rủ chị đi đâu, chúng tôi đều sốt ruột vì chờ nàng trang điểm rất lâu. Mở đầu bài thơ, tôi viết:
Hè năm chín bảy
Hây hẩy gió nam
Trại viết Nha trang
Vui chi vui lạ
Có cô Mỹ Dạ
Phấn son hơi nhiều…

Nghe tôi đọc đến đây, Mỹ Dạ dãy nảy:
- Dừng lại đã,cho em sửa cơ. Thế này nhé:
Có cô Mỹ Dạ
Ớt ăn hơi nhiều

Chúng tôi bò ra cười, vì đúng là mỗi lần Dạ từ Huế ra Hà Nội, trước khi làm cơm mời Dạ, món đầu tiên ai  cũng phải nhớ, là mua ớt! Bây giờ mỗi khi rủ nhau đi đâu, nàng nào trang điểm quá lâu, chúng tôi lại hò: “Ăn ớt ít thôi bà ơi” hoặc là: “Ớt ăn hơi nhiều rồi đó!”. “Ăn ớt” đã thành tiếng lóng của nhóm các nhà thơ nữ, có nghĩa là trang điểm.

Ở trại viết ấy, các nhà văn nhà thơ tên tuổi đều “bị” chúng tôi làm thơ trêu đùa. Và ngày bế mạc, khi tôi đọc bài thơ, mọi người đều “Miệng cười rạng rỡ, mắt nhìn cay cay”vì những vần thơ trêu đùa đầy thương mến:
Có cô Mỹ Dạ
Ớt ăn hơi nhiều,
Bác Võ Trần Nhã
Rụt rè chi tiêu
Anh Trần Thanh Giao
Cười như pháo nổ,
Yêu đương nức nở
Có anh Đông Trình
Hỏi cô Lam Luyến
Có trao chút tình?
Chu Lai nghịch tinh
Giật ly uống trộm,
Xuân Thiều luống cuống
Bụng phình hơi to,
Nguyễn Bảo nguy to
Vì ăn nhiều ghẹ,
Đối thơ như ngóe
Có chị Hoàng Tuyên,
Nhàn bơi như điên
Mong eo co quắp,
Hồng Nhu rượu nhắp
Biển thì chê bai…
Trại kết thúc rồi
Bia hơi uống đủ
Viết gì chưa rõ
Đã vội chia tay
Miệng cười rạng rỡ
Mắt nhìn cay cay…

Cho đến tận buổi liên hoan tất niên của Hội nhà văn VN năm kỷ sửu 2009, gặp tôi, nhà văn Chu Lai còn cười tươi: “Nhớ trại viết Nha Trang cách đây hơn mười năm không Thanh Nhàn? Hồi đó bọn mình còn trẻ và vui quá.”

Nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến cũng vào loại nghịch ngợm.Ở nhà sáng tác NhaTrang tháng 11 năm 2001, chị đã khiến chúng tôi cười vỡ nhà khi đọc chân dung biếm họa từng người.Vì tôi sáng sớm nào cũng ra biển mà sóng thường lớn ít khi bơi được, chị diễu:
Sáng, Nhàn ra biển ngâm chân
Còn ngâm những thứ vân vân ở nhà!

Chị Hoàng Tuyên, cán bộ của Hội nhà văn VN cũng vào loại rất lém lỉnh, lại cũng có tài làm thơ  ứng tác, bèn phản ứng:
-Câu này bản quyền là của tớ, các cậu nhớ là từ năm 1997, tớ đã làm thơ tặng Lam Luyến và anh Đông Trình: “Chia tay rồi lại chia chân. Đừng lo những chuyện vân vân sau này…”. Câu thơ của Lam Luyến có tới ba chữ: “chân, vân,vân” là của tớ viết năm trước, trả tiền bản quyền đi!
Cứ thế, chúng tôi bò ra mà cười.

Trong số những nhà văn nữ dự trại sáng tác kỳ này, chỉ có nhà văn Hà Khánh Linh  ở Huế là chăm chỉ nhất. Chị đóng cửa viết suốt ngày đêm, chỉ trong 20 ngày được hơn một trăm trang tiểu thuyết. Có hôm, khoảng 2 giờ sáng, chị gọi điện thoại xuống phòng thường trực:
-Cô đang viết thì mất điện, cháu mang nến với diêm lên để cô viết tiếp nhé.Đang có mạch văn mà dừng lại thì uổng lắm!
Cháu bé ở phòng lễ tân không kiếm đâu ra nến và diêm, nhưng sợ nhà văn bị “đứt mạch”, đành chạy đi tìm mua. Lúc có nến và diêm đem lên thì đã 2 giờ rưỡi sáng. Chắc là do luống cuống, cháu gõ nhầm cửa phòng nhà thơ Lam Luyến. Luyến có bệnh mất ngủ, chừng 1 giờ sáng phải ngồi dậy uống 2 viên xê-luy-xen, lúc ấy vừa thiêm thiếp giấc nồng thì bị đập cửa gọi dậy nhận nến và diêm. Nàng ngơ ngác phát khóc và hôm sau làm thơ tặng Hà Khánh Linh:
Trại ta có chị Khánh Linh
Đêm đêm đốt nến đi rình mạch văn!


Một hôm, chúng tôi đề nghị mỗi người đọc thơ chân dung tự họa của mình. Hà Khánh Linh đọc hai bài liền, bài nào cũng sang trọng và vô cùng lãng mạn: Uống trà với trăng. Tình tự cùng hoa
Lam Luyến phản đối:
- Chân dung tự họa phải biết châm biếm mình chứ. Ví dụ chị Nhàn tự diễu từ khi mới hơn 40 tuổi;
Mắt đeo kính, tóc rụng thưa
Gặp người yêu cũ muốn vờ rằng quên…

Hay ít nhất cũng khiêm tốn như chị Lý Thị Trung:
Tự biết mình lạc lõng chốn bon chen
Tiền chẳng có, tài năng cũng thiếu…

Hoặc là như tớ tự diễu đây này:
Làng  thơ có chị Đoàn Lam
Tình dọc thì ít, tình ngang thì nhiều

Mới gặp cứ tưởng dễ yêu
Xem trong âu yếm có nhiều chông gai…

Mọi người đều cười và vỗ tay khen Lam Luyến. Phải chăng biết tự chê mình,  biết đùa vui và tinh nghịch cũng là một nét đáng yêu của các nhà thơ!
                                                                
                                                                                         Tháng 2-2004


Nguồn: Trích từ “Sự cực đoan đáng yêu” – NXB Hội Nhà Văn 2010

 

Các bài khác:
· AI LÀ NGƯỜI VỢ TRONG BÀI THƠ “GỬI NGƯỜI VỢ MIỀN NAM” CỦA NGUYỄN BÍNH ?
· CON ĐƯỜNG CỦA CÁI ĐẸP VÀ THÁCH THỨC MỚI
· CHẤT ĐỘC HẠI TRONG HỒI KÝ CỦA NGUYỄN ĐĂNG MẠNH
· MỘT CHIỀU CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN KHOA ĐIỀM
· NGƯỜI CHĂM SÓC DI CẢO CHO LƯU QUANG VŨ
· VĂN HỌC LÀ CÁCH TỐT NHẤT ĐỂ HIỂU MỘT DÂN TỘC
· LỜI CỦA TÀN TRO (ĐỌC THƠ TRẦN TUẤN)
· NHÀ VĂN LÊ LỰU KỂ CHUYỆN 'ĐI SỨ' VĂN HỌC SANG MỸ
· ĐỖ TRUNG QUÂN- 'GIỮA GIỜ CHƠI MANG ĐẾN LẠI MANG VỀ'
· BÀ THẾ LỮ - MẸ CHỒNG TÔI
· 'KHÔNG THỂ TƯỞNG TƯỢNG CUỘC SỐNG MÀ KHÔNG CÓ VIỆT NAM'
· CHUYỂN BIẾN NHẬN THỨC CỦA ĐỘI NGŨ NHÀ THƠ TRẺ TRONG CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ
· MỘT CHÚT VỀ TRẦN DẦN VÀ MỘT TẬP BẢN THẢO
· LƯU QUANG VŨ-CHỐN NƯƠNG NÁU ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG
· GIẤC MỘNG TÔI KỂ KHÔNG PHẢI LÀ MỘT GIẤC MỘNG
· TRUNG TRUNG ĐỈNH- 'KHỔ SAI' CÙNG CHỮ NGHĨA
· NGHĨ VỀ SÁNG TẠO VÀ TIẾP NHẬN VĂN HỌC HIỆN NAY
· TRẦN DUY PHIÊN - HAI QUÊ HƯƠNG MỘT NGÒI BÚT
· NHỮNG VẦN THƠ CỦA CÁC VỊ TIÊN
· LÁ TRÚC CHE NGANG MẶT CHỮ ĐIỀN:NHỮNG ĐIỀU CHƯA MẤY AI CHÚ Ý KĨ

 

  
Gia đình Bích Khê