DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 


Bạn có thể gửi bài viết về địa chỉ thobichkhe@gmail.com
SÀI GÒN, THÁNG 5 - 1975
Nhà văn Lê Văn Thảo kể: “Có một chuyện người vô ở Chí Hòa sau hôm 30-4, người ở cơ quan tôi từ trong rừng ra. Anh là cán bộ lâu năm, có chức vị, trong lúc đi săn vô ý bắn chết người. Chuyện không may thôi, nhưng giết người là bị tù. Ở rừng không có trại giam, anh cũng không trốn đi đâu, ở tù cũng ở trong rừng thôi, chỉ có không được làm việc, không đi đâu, chỉ có hàng ngày đào hầm đốn củi. Rồi tới ngày 30 – 4, mọi người chuẩn bị về thành phố. Anh hỏi: “Còn tôi thì sao?”. Người ta đáp anh về Sài Gòn ở tù tiếp chớ sao, chưa hết hạn tù mà, tự đi về Sài Gòn dọn phòng trong khám Chí Hòa mà ở. Anh bị án 8 năm, đã ở trong rừng ba năm, về ở Chí Hòa 5 năm nữa. Tuổi đã lớn, sức yếu, chẳng phải tội trạng nặng nề gì người ta cho anh đi lại tự do trong khuôn viên nhà tù. Anh dọ thấy dưới cống có rất nhiều lươn, kêu người dưới quê gởi ống trúm lên, đặt ống bắt lươn nuôi mình và cả trại tù. Cần phải giữ sức khỏe để ra tù còn sức làm việc, bù lại những năm rủi ro bỏ phí. Anh là người có khuyết điểm, nhưng nghị lực của anh thật cũng đáng khâm phục!”
NHÀ THƠ YẾN LAN…TRUNG ẨN
Tôi nhớ, có một lần đại hội văn nghệ tỉnh Nghĩa Bình, khi ấy Yến Lan được bầu là Chủ tịch (danh dự), trong bữa tiệc liên hoan khá xôm tụ so với hồi ấy, tôi thấy Yến Lan ngồi với vẻ bơ vơ. Ông lạc lõng với không khí tiệc tùng như thế này, thậm chí không còn biết ăn nói làm sao cho “vừa” với “không khí quan chức” ở đó. Tôi nhớ, khi Yến Lan “chót nhỡ lời” nói câu gì đó mà ông nghĩ chỉ là vui vui thôi, thì Ngài Chủ tịch tỉnh-cũng đồng hương với ông-đã tỏ ra không hài lòng, và đã nói một câu mà theo tôi là quá đà với một nhà thơ cao tuổi và đáng kính trọng như Yến Lan. Tôi rất buồn vì chi tiết đó, và tôi nghĩ, Yến Lan còn buồn hơn, dù ông vốn quá hiền lành.
BÀI THƠ MỚI VỀ ĐẶNG THÙY TRÂM
Thư của nhà báo Dương Đức Quảng: Tôi vừa đọc bài viết “Trào vui nước mắt cứ rưng rưng”của tác giả Lê Xuân trên lethieunhon.com, trong đó có đoạn: “Nhà thơ Lê Văn Vọng kịp “ký họa” lại bằng thơ hình ảnh “Người chiến sĩ trong trận đánh cuối cùng” thật xúc động: “Anh ngã xuống phút cuối cùng chiến dịch. Chỉ một tầm tay thôi là chiến tranh kết thúc. Anh là người cuối cùng nhận về mình cái chết. Để ngày vui bạn bè đủ mặt”. Là một nhà báo từng có mặt tại chiến trường miền Nam trong những năm tháng hào hùng và đau thương, mất mát đó, tôi đã chứng kiến nhiều bạn bè, đồng chí, đồng nghiệp hy sinh trước ngày toàn thắng.
Cách đây 5 năm, cũng vào dịp 30-4 này,  gia đình Bác sĩ - Liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm nhận được một kỷ vật vô giá. Đó là chiếc đĩa CD ghi lại nội dung hai cuốn nhật ký của chị, do Federic Whitehurst (Fred), cựu binh Mỹ, người đã gìn giữ những trang viết tâm huyết của chị trong suốt 35 năm, kể từ ngày chị hy sinh, nhờ một nhà báo Mỹ sang Việt Nam tìm gia đình chị để trao lại. Tháng 8/2005, Fred cùng anh trai mình là Robert Whitehurst, cũng là một cựu binh Mỹ trên chiến trường Việt Nam, đã sang thăm gia đình liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm và nhận làm em của chị. Khi cùng gia đình và bạn bè của chị lên viếng chị tại Nghĩa trang liệt sĩ Xuân Phương, Từ Liêm, Hà Nội, Fred đã gục đầu khóc thổn thức trước mộ chị. Tôi đã  có mặt và chứng kiến sự việc này, sau đó làm bài thơ “Trước mộ liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm” . Nhân đọc bài “Trào vui nước mắt cứ rưng rưng” , tôi xin gửi bài thơ như là một lời tri ân đối với tất cả các liệt sĩ đã anh dũng hy sinh vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc!”

 

BÙI GIÁNG… BÓI TOÁN
Bùi Giáng có vè hài lòng về cách nói năng trời ơi của tôi, ông chăm chú nhìn mặt tôi, rồi bỗng…phán: “Anh là người bất định.” Chịu thầy! Đúng là tôi bất định, nhất là lúc bấy giờ đang thất nghiệp, tương lai chưa biết về đâu, thì định cái gì! Cứ thế, hai chúng tôi chuyện trò khá rôm rả, khiến vị thủ trưởng của tôi hơi bị khó chịu. Tan tiệc, khi ra về, ông nhắc nhỏ tôi: “Cần cảnh giác, thành phố mới giải phóng phức tạp lắm đó!” Vâng, nhưng tôi nghĩ, mình chả có gì phải “cảnh giác” với một nhà thơ hồn nhiên tột đỉnh như Bùi Giáng cả. Vả lại, tôi cũng là người hồn nhiên, nếu cảnh giác với Bùi Giáng, thì tôi cũng phải cảnh giác cả với mình hay sao ?
TÁN NHẢM VỚI CÁC NHÀ VĂN Ở TÂY NGUYÊN
Một nàng mắt bồ câu tròn, xinh xắn, mặc quần bò, áo phông xuất hiện, xin gặp nhà văn Trung Trung Đỉnh. Theo cô gái thì: Có một người giấu tên, đọc tiểu thuyết Lạc Rừng cảm phục tác giả quá. Hôm trước giở báo Kon Tum, đọc bài viết về Trung Trung Đỉnh mới hay nhà văn lơ ngơ quá, chưa biết dùng điện thoại di động. Bạn đọc giấu tên ấy nghe tin nhà văn vào Tây Nguyên, bèn mua cái điện thoại Samsung và nhờ nhân viên đại lý mang đến tặng. Dù Lê Văn Thiềng báo trước có chuyện đó, nhưng ông Đỉnh vẫn bất ngờ.  Chỉ đến khi cô gái chìa quyển Lạc Rừng, xin chữ ký Trung Trung Đỉnh giúp người bạn đọc giấu tên kia, ông mới tin là thật. Ông đặt bút ký loằng ngoằng, rồi ngây mặt ra sung sướng. Làm nhà văn như Trung Trung Đỉnh được bạn đọc quý mến đến như vậy, dễ chẳng được mấy người?!

• Các tin khác:

» ĐẠO VĂN CẠNH TRANH VÀ ĐẠO VĂN QUAN QUYỀN
» HỮU THỈNH VÀ... “TUYỂN TẬP ĐIẾU VĂN”
» THƠ TRẦN THẾ NHÂN
» 35 NĂM THƠ VĂN NGƯỜI VIỆT Ở NƯỚC NGOÀI (1975-2010)
» NHÀ THƠ VIỆT PHƯƠNG…TRẺ
»  NHÀ VĂN NGUYỄN TRUNG ĐỨC…CƯỜI
» CHUYỆN LÍNH
» LỘI ĐỒNG MÀ BẮT ĐƯỢC… THƠ
» TÌNH YÊU VÀ CON TIM TRONG TÌNH SẦU CỦA TRỊNH
» TRUYỆN NGẮN TRẺ: VĂN CHƯƠNG SUỒNG SÃ CỦA ĐỜI


|  1  |  2  |  3  |  4  |  5  |  6  |  7  |  8  |  9  |  10  |  11  |  12  |  13  |  14  |  15  |  16  |  17  |  18  |  19  |  20  |  21  |  22  |  23  |  24  |  25  |  26  |  27  |  28  |  29  |  30  |  31  |  32  |  33  |  34  |  35  |  36  |  37  |  38  |  39  |  40  |  41  |  42  |  43  |  44  |  45  |  46  |  47  |  48  |  49  |  50  |  51  |  52  |  53  |  54  |  55  |  56  |  57  |  58  |  59  |  60  |  61  |  62  |  63  |  64  |  65  |  66  |  67  |  68  |  69  |  70  |  71  |  72  |  73  |  74  |  75  |  76  |  77  |  78  |  79  |  80  |  81  |  82  |  83  |  84  |  85  |  86  |  87  |  88  |  89  |  90  |  91  |  92  |  93  |  94  |  95  |  96  |  97  |  98  |  99  |  100  |  101  |  102  |  103  |  104  |  105  |  106  |  107  |  108  |  109  |  110  |  111  |  112  |  113  |  114  |  115  |  116  |  117  |  118  |  119  |  120  |  121  |  122  |  123  |  124  |  125  |  126  |  127  |  128  |  129  |  130  |  131  |  132  |  133  |  134  |  135  |  136  |  137  |  138  |  139  |  140  |  141  |  142  |  143  |  144  |  145  |  146  |  147  |  148  |  149  |  150  |  151  |  152  |  153  |  154  |  155  |  156  |  157  |  158  |  159  |  160  |  161  |  162  |  163  |  164  |  165  |  166  |  167  |  168  |  169  |  170  |  171  |  172  |  173  |  174  |  175  |  176  |  177  |  178  |  179  |  180  |  181  |  182  |  183  |  184  |  185  |  186  |  187  |  188  |  189  |  190  |  191  |  192  |  193  |  194  |  195  |  196  |  197  |  198  |  199  |  200  |  201  |  202  |  203  |  204  |  205  |  206  |  207  |  208  |  209  |  210  |  211  |  212  |  213  |  214  |  215  |  216  |  217  |  218  |  219  |  220  |  221  |  222  |  223  |  224  |  225  |  226  |  227  |  228  |  229  |  230  |  231  |  232  |  233  |  234  |  235  |  236  |  237  |  238  |  239  |  240  |  241  |  242  |  243  |  244  |  245  |  246  |  247  |  248  |  249  |  250  |  251  |  252  |  253  |  

  
Gia đình Bích Khê