DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 


Bạn có thể gửi bài viết về địa chỉ thobichkhe@gmail.com
THẾ BẢO CƯỜI NHƯ…THÁO BỂ
Có một ca khúc của Thế Bảo viết về dòng sông quê hương mình là sông Trà, ca khúc ấy rất được người Quảng Ngãi yêu thích. Nó thấm đẫm chất dân ca miền Trung, dân ca Quảng Ngãi. Và nó lành lặn ngay thật như lòng người dân Quảng Ngãi. Tôi có may mắn được chơi với cả nhà thơ Tế Hanh và nhạc sĩ Thế Bảo, nên cảm thấy dù hai anh em tính tình không giống nhau (có ai giống ai về khoản này bao giờ, dù là anh em ruột), nhưng lại có sự tương đồng rất lớn về tâm hồn, về cái chất ngay lành của người vùng quê mà “ nước bao vây/cách biển nửa ngày sông” ( Thơ Tế Hanh).
ĐI TÌM NGUYỄN HUY THIỆP
Trong hành trình "Đi tìm Nguyễn Huy Thiệp", tôi thấy một giọt vàng rơi vào lòng mình, giọt vàng ròng ngời sáng. Đó là truyện ngắn của anh. Anh tái tạo truyện ngắn ở Việt Nam vào những năm cuối thế kỷ XX này và nâng nó lên một tầm cao mới: thơ ca và triết lý, nó truyền thống và hiện đại, phương Đông và toàn nhân loại.
QUY ƯỚC DIỄN NGÔN VĂN CHƯƠNG GIAI ĐOẠN 1986-1991
Ít có người cầm bút nào thoát khỏi sự ảnh hưởng của ý thức hệ. Cái tôi của nhà văn trước sức ép của hoàn cảnh lịch sử buộc phải mang tâm thế nâng cao trình độ chính trị để có thể “nhìn ra những công việc lớn của cách mạng”, chính nhiệm vụ chính trị và quán tính của một hình thái ý thức đã đòi hỏi nhà văn, nhà thơ tăng cường tính thời sự cho văn học, đã yêu cầu họ phải ra sức sáng tạo trên tư thế của những chiến sĩ để sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội thành công.
NHẠC SĨ NHẤT SINH…ĐỒNG QUÊ
Nhất Sinh mồ côi cha từ khi rất nhỏ, và mẹ đã nuôi anh khi các anh em ruột trong nhà lần lượt qua đời vì chiến tranh. Quen và chơi với Nhất Sinh từ thuở anh còn là sinh viên trường Âm nhạc Huế, cứ mỗi mùa hè Nhất Sinh lại cùng đoàn ca nhạc của trường vào Qui Nhơn biểu diễn, tôi nhận thấy anh chàng đồng hương dễ thương này của mình gần như không mấy thay đổi, cả về gương mặt.
HỮU LOAN: NẾU CHIỀU MƯA MỘT CÂY ĐÀN GHI-TA
Nếu chiều mưa một cây đàn ghi-ta có ai cầm lên, ngân vài nốt nhạc, thời gian sẽ chậm lại, mọi người ngồi gần vào nhau, im lặng chờ nghe. Đó là ký ức của tôi về một buổi chiều năm 1975, đầu thu, nhà tôi có người khách lạ, bạn của anh tôi. Anh mang theo cây đàn ghi-ta, gói trong vải bọc. Anh cho biết ngày mai trình diện theo lệnh tập trung cải tạo đợt cuối, trễ, dành cho sĩ quan cấp úy, không biết khi nào về. Anh bảo, mình sẽ hát một bản cuối cùng, không bao giờ chạm tới cây đàn nữa. Ngày ấy “nhạc vàng” bị cấm gắt gao. Đổi đời, chấm dứt lãng mạn. Tôi đề nghị anh hát Ngày Xưa Hoàng Thị. Trời sắp tối, cả bọn lưu luyến ngồi thêm một lúc. Sau lưng anh, cửa sổ mở ra nền trời mây đục, man mác trước cơn mưa, cảm giác chia biệt. Anh muốn hát một bài trước khi ra về, dặn tôi, là đứa trẻ nhất, nghe kỹ. Đó là bài Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà, Phạm Duy phổ nhạc Màu Tím Hoa Sim. Lần đầu tiên tôi nghe trọn vẹn bài hát này.

• Các tin khác:

» TÔN THẤT LẬP... DỊU DÀNG
» XIN ĐỂ 'CHIẾC LINH HỒN NHỎ' YÊN TÂM VỀ VỚI NÚI XANH
» ĐÂU LÀ SỰ THẬT VỀ CÁI CHẾT CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN MỸ?
» NGƯỜI LÍNH GIẢI PHÓNG VÀ ÂM NHẠC TRỊNH CÔNG SƠN
» LÁ THƯ VĂN NGHỆ GỬI MỘT NGƯỜI VỪA MỚI QUEN
»  DƯƠNG TRUNG QUỐC, PHẠM XUÂN NGUYÊN - HAI BẢN ĐỀU… CHÍNH
» HOÀNG TRẦN CƯƠNG - MẶT BUỒN NHƯ ĐÁ
» TRẦN TIẾN PHÚT NÓI THẬT
» BÀI THƠ ĐẦU TAY
» NGUYỄN NGỌC HƯNG NẰM…THƠ


|  1  |  2  |  3  |  4  |  5  |  6  |  7  |  8  |  9  |  10  |  11  |  12  |  13  |  14  |  15  |  16  |  17  |  18  |  19  |  20  |  21  |  22  |  23  |  24  |  25  |  26  |  27  |  28  |  29  |  30  |  31  |  32  |  33  |  34  |  35  |  36  |  37  |  38  |  39  |  40  |  41  |  42  |  43  |  44  |  45  |  46  |  47  |  48  |  49  |  50  |  51  |  52  |  53  |  54  |  55  |  56  |  57  |  58  |  59  |  60  |  61  |  62  |  63  |  64  |  65  |  66  |  67  |  68  |  69  |  70  |  71  |  72  |  73  |  74  |  75  |  76  |  77  |  78  |  79  |  80  |  81  |  82  |  83  |  84  |  85  |  86  |  87  |  88  |  89  |  90  |  91  |  92  |  93  |  94  |  95  |  96  |  97  |  98  |  99  |  100  |  101  |  102  |  103  |  104  |  105  |  106  |  107  |  108  |  109  |  110  |  111  |  112  |  113  |  114  |  115  |  116  |  117  |  118  |  119  |  120  |  121  |  122  |  123  |  124  |  125  |  126  |  127  |  128  |  129  |  130  |  131  |  132  |  133  |  134  |  135  |  136  |  137  |  138  |  139  |  140  |  141  |  142  |  143  |  144  |  145  |  146  |  147  |  148  |  149  |  150  |  151  |  152  |  153  |  154  |  155  |  156  |  157  |  158  |  159  |  160  |  161  |  162  |  163  |  164  |  165  |  166  |  167  |  168  |  169  |  170  |  171  |  172  |  173  |  174  |  175  |  176  |  177  |  178  |  179  |  180  |  181  |  182  |  183  |  184  |  185  |  186  |  187  |  188  |  189  |  190  |  191  |  192  |  193  |  194  |  195  |  196  |  197  |  198  |  199  |  200  |  201  |  202  |  203  |  204  |  205  |  206  |  207  |  208  |  209  |  210  |  211  |  212  |  213  |  214  |  215  |  216  |  217  |  218  |  219  |  220  |  221  |  222  |  223  |  224  |  225  |  226  |  227  |  228  |  229  |  230  |  231  |  232  |  233  |  234  |  235  |  236  |  237  |  238  |  239  |  240  |  241  |  242  |  243  |  244  |  245  |  246  |  247  |  248  |  249  |  250  |  251  |  252  |  253  |  

  
Gia đình Bích Khê